Từ phòng thí nghiệm thực địa trở về, Diệp Tuyền lái xe về Tần Hòa.
Trên đường cô cảm thấy đầu càng thêm nặng nề.
Hai ngày nay cảm cúm nặng thêm, làm gì cũng lơ mơ.
Gặp đèn đỏ, cô liếc nhìn ngày tháng trên điện thoại, ngày mốt là thứ hai.
Ngày mốt cũng là lúc hội đồng quản trị đưa ra quyết định cuối cùng.
Xe dừng ở chỗ đỗ, cô một tay mở chai thuốc cảm nhỏ màu đen uống cạn, vừa đắng vừa đặc, mày cũng không nhíu một cái, xuống xe vứt chai vào thùng rác rồi đi lên lầu.
Đi ngang qua phòng Nghiên cứu và Phát triển, bên trong vô cùng náo nhiệt.
Đường Hồng đứng ở vị trí trung tâm phòng ban, giơ cao cốc cà phê: “Nào nào nào, tôi xin lấy cà phê thay rượu, cảm ơn trước sự cống hiến của các bạn trong phòng ban chúng ta, ngày mốt giành được dự án lớn này, cuối năm chúng ta cũng không cần phải lo lắng nữa.”
“Lời này của Giám đốc Đường, là đã quyết định rồi sao?”
Đường Hồng cười gượng gạo: “Làm sao có thể chắc chắn mười mươi được, nhưng 99 phần trăm thì vẫn có.”
Một số người cười rộ lên.
“Nhưng dự án này ban đầu không phải là do Giám đốc Diệp làm sao?” Không biết từ đâu vang lên một giọng nói yếu ớt, rất nhỏ: “Nếu Giám đốc Diệp không làm thì là của phòng Nghiên cứu và Phát triển chúng ta, nhưng nếu Giám đốc Diệp muốn, thì theo lý mà nói không phải nên là của Giám đốc Diệp sao?”
Nụ cười trên môi Đường Hồng nhạt đi, nhìn về phía nhân viên đó.
Có người vội vàng giải vây: “Cái gì mà của Giám đốc Diệp, đây là kế hoạch của phòng Nghiên cứu và Phát triển chúng ta, đương nhiên là do phòng Nghiên cứu và Phát triển làm rồi. Cậu thấy ở đâu người sản xuất đi rồi, mà con dao làm ra còn mang họ của người sản xuất không.”
Đường Hồng hài lòng gật đầu: “Đúng vậy.”
Diệp Tuyền không mấy bị ảnh hưởng, đi thẳng về phía trước.
Giữa đường gặp Hướng Thần, đối phương ôm một chồng tài liệu dày, nhìn thấy cô chào một tiếng: “Giám đốc Diệp, chào buổi sáng.”
Diệp Tuyền gật đầu: “Chào buổi sáng.”
Hướng Thần phản ứng chậm chạp, muộn màng ôm chặt chồng tài liệu trong tay mình.
Hành động giấu đầu hở đuôi này khiến Diệp Tuyền nhìn anh: “Trong lòng có vàng à?”
Hướng Thần cười: “Vàng thì không có nhưng thứ này, cho dù Giám đốc Diệp cho tôi vàng tôi cũng không thể cho cô xem.”
Diệp Tuyền cũng cười.
Hai người đều đang nói đùa, dù sao cũng đều là người hiểu quy tắc, không ai thật sự sẽ làm gì cả.
Nhưng hành động này cũng khiến Diệp Tuyền hiểu, thứ anh ta ôm trong lòng chắc chắn có liên quan đến quyết định cuối cùng ngày mốt.
Kết hợp với hành động ăn mừng trước khi có kết quả của Đường Hồng hôm nay, Diệp Tuyền nhận ra có điều gì đó mờ ám. Cô trở lại chỗ làm, lật xem vài bản báo cáo và tài liệu liên quan, còn có báo cáo tuần của nhân viên và phòng Nghiên cứu và Phát triển gửi đến.
Đều không có vấn đề gì.
Vậy vấn đề rốt cuộc ở đâu…
Cô suy nghĩ rồi nghĩ ra điều gì đó, đưa tay gọi điện thoại đến văn phòng Tổng giám đốc.
“Alo.” Hướng Thần nhận máy: “Giám đốc Diệp.”
“Ngày mai sếp Tần có lịch trình gì?”
Hướng Thần hiểu cô đã đoán ra. Dù sao cũng không phải là anh ta tiết lộ bí mật mà là cô chủ động nhắc đến nên trả lời một cách chuyên nghiệp khi làm việc: “Sau 10 giờ được các vị lão thành trong hội đồng quản trị mời đi chơi golf.”
Diệp Tuyền lúc này coi như đã hiểu hết mọi chuyện.
Đường Hồng đến Tần Hòa hơn mười năm, thậm chí còn sớm hơn Tần Trí Thành một hai năm.
Cô ta có thể ở lại đây lâu như vậy là vì trong hội đồng quản trị có anh trai của bố chồng bà ta.
Vị giám đốc đó dày dạn kinh nghiệm, năm đó theo bố Tần gây dựng sự nghiệp, trải qua bao thăng trầm, rất có uy tín.
Cử ông ta ra mặt, tối cùng nhau chơi một trận golf, ai mà không nể mặt ông ta 3 phần?
Nói cho cùng, người luôn miệng nói ghét nhất quy tắc ngầm, bản thân lại là người sử dụng nó trước tiên.
Cô khẽ lắc đầu, cười nhẹ.
——
Ngày hôm sau, câu lạc bộ Kỵ Sĩ Đen, sân golf LINKS.
Đường Hồng chỉnh lại vành mũ, cười đi bên cạnh Giám đốc Trần: “Tuần trước bố còn nhờ cháu hỏi thăm bác cả gần đây sức khỏe thế nào, cháu nói với ông ấy là rất tốt, còn hẹn cuối tuần cùng đi chơi golf, nếu không phải bố bây giờ đang ở nước ngoài, ông ấy nhất định sẽ đến gặp bác cả.”
Giám đốc Trần tinh thần phấn chấn: “Lâu rồi không gặp bố cháu, hai anh em chúng ta gần một năm rưỡi rồi không gọi điện thoại cho nhau.”