Có những lời, không cần nói quá rõ.
Tần Trí Thành đã biết cô đang hỏi điều gì.
Anh không có biểu cảm, một lát sau, im lặng thay cho câu trả lời.
Diệp Tuyền lại cũng đã hiểu câu trả lời của anh, ở bên nhau sáu năm, với tư cách là cấp dưới sớm đã hiểu từng biểu cảm và hành động của anh. Hơi thở cô hơi gấp gáp: “Anh biết từ lúc nào?”
—Chuyện Thẩm Bồi Diên ngoại tình.
“Một tháng rưỡi trước.”
Vậy không phải là lúc Tôn Bội Bội phát hiện mình mang thai sao?
“Vậy, anh vô tình biết Tôn Bội Bội mang thai con của Thẩm Bồi Diên nên đã dàn xếp một vở kịch để tôi biết bộ mặt thật của anh ta.”
Ánh đèn trần trong xe chiếu vào mắt Diệp Tuyền làm cô hơi choáng váng.
Tần Trí Thành đi công tác Thượng Hải, rất có thể đã đi gặp Trịnh Tống.
Anh gặp Trịnh Tống, hẹn ở quán cà phê, để Trịnh Tống tình cờ nhìn thấy Tôn Bội Bội và Thẩm Bồi Diên ở bên nhau.
Trịnh Tống bề ngoài bình thản, trước mặt Tần Trí Thành giả vờ không quen biết hai người, nhưng đằng sau chắc chắn sẽ đi tìm mẹ Thẩm báo tin.
Bởi vì sợ tin tức Thẩm Bồi Diên ngoại tình bị lộ ra ngoài, sẽ ảnh hưởng đến thể diện của thầy mình.
Mẹ Thẩm vừa nghe đến cả học trò của mình cũng biết con trai ngoại tình, tất nhiên muốn giải quyết nhanh chóng sự việc nên đã ra lệnh cho Thẩm Bồi Diên và Tôn Bội Bội kết hôn, và bắt anh nhanh chóng chia tay với Diệp Tuyền, tránh dây dưa thêm rắc rối, chuyện xấu bị lộ ra ngoài.
Thẩm Bồi Diên bị ép một thời gian, không thể về Bắc Bình để ở bên cạnh cô lúc đang phẫu thuật.
Mà Tôn Bội Bội tự cho là mình đã đứng vững, nhận được lời hứa hôn nhân, tất nhiên ra vẻ chính thất, khiêu khích Diệp Tuyền, bắt cô làm phù dâu cho mình.
Vì thế——
Diệp Tuyền đến Thượng Hải, bắt gian.
Tất cả những điều này trông có vẻ là tình cờ.
Nhưng kẻ đứng sau giật dây…lúc này lại đang bình tĩnh ngồi bên cạnh cô.
Sau lưng Diệp Tuyền có chút lạnh lẽo râm ran, không phải là cảm thấy sợ hãi, mà là không ngờ…có một người lại vì cô mà tính toán kế hoạch dài hạn đến vậy.
Môi cô mấy lần khẽ mấp máy mà vẫn không nói nên lời.
Ngoài xe Đỗ Tân gõ nhẹ vào cửa sổ, ngắt dòng suy nghĩ của Diệp Tuyền, cô định thần lại.
“Tôi đi trước, sếp Tần.”
Cô giả vờ bình tĩnh chào tạm biệt, mở cửa xe hai lần không được, Tần Trí Thành giúp cô mở khóa, Diệp Tuyền lúc này mới xuống xe.
“Ê, lão Tần, vẫn còn ở đây à, có muốn đi ăn lẩu cùng không——”
Lời chào của Đỗ Tân còn chưa dứt đã bị Diệp Tuyền kéo đi, loạng choạng chạy theo: “Chậm thôi chậm thôi, vừa mới ở phòng khám uống hết một chai cola lạnh, sắp nôn ra rồi…”
Diệp Tuyền kéo Đỗ Tân chạy nhanh đi, đầu óc ong ong hỗn loạn.
Tần Trí Thành nhìn bóng lưng họ rời đi, nghiêng đầu, nhìn chiếc bánh pudding vẫn còn nguyên trên ghế phụ.
Mười phút sau, phần bánh pudding này được đưa đến trước mặt Bồi Bồi.
Trong biệt viện Tây Giao gió ấm thổi rất mạnh, Bồi Bồi ngồi giữa một đống mảnh ghép, cười ngọt ngào: “Cảm ơn chú.”
Tần Trí Thành cởi cà vạt: “Không phải cố ý mua cho cháu, không cần cảm ơn.”
Bồi Bồi, tiểu quỷ lanh lợi hiểu ra, lập tức lại ngọt ngào nói: “Cảm ơn Tuyền.”
Tần Trí Thành nghiêng đầu nhìn cậu bé.
Bồi Bồi toe toét cười, ngây ngô khờ dại: “Không phải mua cho Bồi Bồi thì chắc chắn là mua cho Tuyền. Tuyền không ăn, Bồi Bồi mới có ăn chứ.”
“…”
——
Mà bên này, Đỗ Tân đang ăn lẩu đầu óc bốc khói.
Nghe xong lời Diệp Tuyền nói với cô cũng không chút bất ngơ.
“Quả nhiên.” Đỗ Tân bình thản gắp một miếng sách bò rồi bình thản nói: “Tên này đã từ thằng nhóc biến thành ông chú, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, ra tay rồi.”
“Ý gì?”
Đỗ Tân không giải thích: “Dù sao thì cậu nên biết rõ, bản hợp đồng hôn nhân mà anh ta đề xuất với cậu không đơn thuần chỉ là hợp đồng lợi ích.”
Diệp Tuyền im lặng.
Đỗ Tân có thể hiểu, cô tất nhiên cũng có thể hiểu.
Cuộc nói chuyện hôm nay với Tần Trí Thành khiến cô hiểu ra, điều Tần Trí Thành muốn nói với cô không chỉ là hợp đồng mà là tình cảm.
Nói cách khác, điều anh ta muốn căn bản không phải là một người vợ trên danh nghĩa để đối phó với Hứa Nhàn.
Anh ta chính là nhắm vào cô.
Cho nên mới bày ra một kế hoạch lớn như vậy, đợi cô đi đến bước này.
“Với tư cách là bạn của cậu, tớ sẽ không khuyên cậu đồng ý với anh ta. Nhưng đồng thời với tư cách là bạn của lão Tần, tớ cũng phải nói thêm một câu cho anh ta.” Đỗ Tân lên tiếng: “Anh ta có ý nghĩ này sớm hơn cậu tưởng rất rất nhiều.”
“Cho nên, cậu có thể nghi ngờ mọi thứ của anh ta nhưng đừng nghi ngờ ý đồ của anh ta.”
“Bởi vì ý đồ của anh ta rất đơn giản.”
“Chính là cậu.”
Không khí im lặng một lúc, Đỗ Tân cười với cô: “Thế nào, nghe xong có cảm thấy tâm trạng tốt hơn một chút không?”
“…” Diệp Tuyền: “Cảm ơn cậu, làm đầu tớ càng thêm đau.”
Đỗ Tân nhíu mày: “Tại sao chứ, có một người chịu vì cậu mà làm đến mức này, lại còn nhiều năm như vậy, cậu không cảm thấy rất cảm động sao?”