“Bà nội, điện thoại!”
Bồi Bồi mặc vest thắt cà vạt, bàn tay nhỏ bé bụ bẫm chỉ vào chiếc điện thoại trên bàn.
Bà Chu liếc nhìn, là điện thoại của Tần Trí Thành, đi tới định cầm lấy đưa cho Tần Trí Thành, lại bất ngờ nhìn thấy tên người gọi đến trên màn hình.
Bà khựng lại, gõ cửa: “Tiểu Bảo, chuẩn bị xong chưa.”
Cửa mở, Tần Trí Thành căn bản chưa chuẩn bị gì, mặc một chiếc áo len cao cổ, tay tùy tiện khoác một chiếc áo khoác dạ, giọng nói trầm thấp: “Vâng.”
“Dù sao cũng là lời mời của nhà họ Hứa, con dù không muốn cũng phải tỏ ra trang trọng một chút chứ…” Điện thoại vẫn rung, bà Chu lúc này mới nhớ ra: “À, đúng rồi, Tiểu Tuyền Tuyền gọi điện thoại cho con đấy, không biết có chuyện gì gấp không.”
Tần Trí Thành nhận lấy.
Đầu dây bên kia không ai lên tiếng.
Tần Trí Thành liếc nhìn người mẹ đang háo hức chờ nghe lén, sải bước về phía trước, đi ra ban công.
Bà Chu “chậc” một tiếng: “Ai thèm nghe chứ, đâu phải Tiểu Tuyền Tuyền chưa từng gọi điện thoại cho mẹ, còn gọi video cho mẹ nữa cơ.”
Đi ra ban công, đóng cửa lại, gió lạnh buốt thổi, Tần Trí Thành chỉ mặc một chiếc áo mỏng, tay tùy tiện đặt lên lan can.
Anh hạ giọng: “Sao vậy?”
Đầu dây bên kia vẫn không nói gì.
Tần Trí Thành im lặng đợi vài giây nhưng vẫn không nghe thấy tiếng, đang định nhỏ giọng gọi tên cô thì người đầu dây bên kia lại lên tiếng trước.
“Sếp Tần.”
Anh khẽ dừng lại: “Ừm.”
“Bây giờ anh có thời gian không?”
Tần Trí Thành đưa tay lên nhìn đồng hồ, còn chưa đầy 20 phút nữa là đến giờ hẹn với nhà họ Hứa: “Có.”
“Có bao lâu.”
“Cô cần bao lâu.”
Bên Diệp Tuyền muốn nói chuyện nhưng hình như cắn phải lưỡi, hoặc là bị nước miếng làm nghẹn, từ từ mới nói: “Thời gian để kết hôn.”
Lần này…đến lượt bên này im lặng.
Một lúc lâu sau, cũng không biết là do gió quá mạnh thổi người ta lạnh hay là sao, hoặc là…anh cũng cắn phải lưỡi.
Giọng nói trở nên hơi khàn, từ từ, trầm thấp, đáp lại một câu.
“Có.”
Diệp Tuyền im lặng ba giây, khẽ hỏi: “Vậy chúng ta chuẩn bị gặp mặt nhé?”
“Được.”
…
Cúp điện thoại, Diệp Tuyền nắm chặt bàn tay hơi lạnh vì căng thẳng, bình ổn tâm trạng, khởi động xe.
Mà bên này, Tần Trí Thành lại bước ra khỏi ban công.
Bà Chu hỏi: “Sao vậy, có chuyện gì gấp à?”
Tần Trí Thành không trả lời, đi thẳng lên lầu.
Bà Chu còn đang nghi ngờ, không biết anh đi đâu, mười phút sau, Tần Trí Thành mặc một bộ vest bước xuống.
Mắt Bồi Bồi sáng lên: “Chú! Đẹp trai! Chú đẹp trai!”
“…” Bà Chu nhíu mày: “Con làm quá rồi đấy Tần Trí Thành, đi đến nhà họ Hứa có cần phải như vậy không? Không biết còn tưởng hôm nay con đi kết hôn đấy.”
Tần Trí Thành đứng trước gương, thắt cà vạt.
Lời trêu chọc của bà Chu còn chưa dứt, cho đến khi anh khẽ gọi một tiếng “Mẹ”.
Bà Chu tạm thời ngừng nói: “Gì vậy?”
“Sổ hộ khẩu ở đâu.” Anh thắt xong cà vạt, trong gương lặng lẽ từ từ ngẩng đầu, đối diện với bà Chu.
Bà Chu ngẩn người.
Chớp mắt, cười một tiếng.
Sau khi phản ứng lại, lại cười một tiếng nữa.
——
Trên đường mang theo chứng minh thư đi tìm Tần Trí Thành kết hôn, Diệp Tuyền đi một mạch qua bảy cái đèn xanh.
Cả đời này cô đã nhận được tám lời tỏ tình chính thức.
Lần nào cũng rất long trọng, quỳ một gối, có quà, có khán giả.
Nhưng đổi lại là tám năm phản bội.
Mà lần cầu hôn không có gì cả này, lời cầu hôn đến từ một người khác, cô đã chọn đồng ý.
Có lẽ đây chính là định mệnh.