Hai giờ sáng.
Giờ này sẽ không còn ai ghé qua nữa, chủ quán lau bàn, ngẩng đầu xem bộ phim cổ trang dài tập trên ti vi treo tường.
Rèm cửa bị vén lên, một người đàn ông bước vào.
“Còn mì không?”
“Có có, anh xem menu đi, bây giờ chỉ còn lại cột bên phải thôi, anh muốn ăn gì.” Chủ quán cuộn khăn lau, nhìn đối phương, không hiểu sao lại thấy quen mắt nhưng không nhớ ra đã từng gặp chưa.
Thẩm Bồi Diên cũng không ngẩng đầu xem thực đơn, rất thành thạo gọi món: “Mì lòng heo, hai lạng mì, rau cải chần qua là được, thêm một quả trứng kho, hai bát giống nhau.”
Chủ quán lập tức nhận ra anh ta là ai.
Đây không phải là người yêu cũ của cô gái lúc nãy sao!
Quán của ông mở ở bên cạnh khu dân cư, mở nhiều năm như vậy, một số khách quen đều nhớ mặt và một vài đặc điểm của họ.
Thẩm Bồi Diên một mình đến ông không nhận ra, nhưng cách gọi món quen thuộc này khiến ông lập tức nhớ lại.
“Được rồi, anh đợi một chút.”
Chủ quán đi vòng qua quầy, vào bếp mở phía sau nấu mì.
Thẩm Bồi Diên ngồi ở chỗ trước đây từng cùng Diệp Tuyền đến, lấy đôi đũa dùng một lần, cụp mắt, lúc cạo những mảnh dằm trên đó, hơi khựng lại.
Vật còn đó người đã khác, cuối cùng vẫn là khác với trước đây.
Tôn Bội Bội vào sau, khoác chiếc áo khoác lông cừu dày cộm, hơi tủi thân nhỏ giọng lẩm bẩm: “…Tại sao lại phải chạy xa như vậy để ăn một bát mì, lạnh lắm, Bồi Diên.”
Thẩm Bồi Diên tiếp tục cạo dằm.
“Tôi muốn ăn.”
Tôn Bội Bội không tình nguyện ngồi xuống đối diện anh, hơi ghét bỏ nhìn vết dầu mỡ không rõ ràng ở mép bàn, nhíu mày.
Hành động rất nhỏ nhưng Thẩm Bồi Diên đã bắt gặp.
“Bồi Diên, đổi chỗ khác đi.” Cô ta không tình nguyện bĩu môi.
Thẩm Bồi Diên nói: “Chỗ này đã là chiếc bàn sạch nhất trong quán này rồi, nếu cái này cô còn chê bẩn thì còn muốn đổi đi đâu nữa?”
“Không phải, ý em là đổi quán khác ăn…”
“Là cô nói muốn đi cùng tôi ra ngoài ăn.” Ánh mắt Thẩm Bồi Diên rất nhạt: “Sao? Không muốn nữa à.”
Tôn Bội Bội nhận ra từ lúc anh ngồi xuống đây tâm trạng đã có chút không tốt nên cũng không dám làm phiền. Ngón tay thon thả cầm khăn ướt lại lau lên đó, nhìn vết vàng trên khăn, nhíu mày ghét bỏ vứt đi.
Chủ quán một lát sau bưng hai bát mì đến, mày Tôn Bội Bội nhíu càng chặt hơn.
“Gì vậy, mì lòng heo à? Tại sao lại phải ăn mì lòng heo ở đây, quán nhỏ như thế này chắc chắn đều xử lý không sạch sẽ đâu.”
Chủ quán ngẩn người, hơi ngượng ngùng đặt xuống.
Mặt Thẩm Bồi Diên càng thêm lạnh: “Không muốn ăn thì đừng ăn.”
Tôn Bội Bội cắn môi: “…Em không phải là lo cho con sao, mới mấy tháng, ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ, nhiều muối ở ngoài chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.”
“Hôm kia đưa cô đi ăn ở Quần Anh Tụ Hội sao không nói?”
“Đó là nhà hàng sang trọng, sao có thể giống nhau…”
Chủ quán cũng hơi ngượng, nói: “Mang thai quả thật không nên ăn những thứ này, chỗ chúng tôi có ướp gia vị, hay là tôi múc cho cô một bát nước dùng mì nhé.”
Thẩm Bồi Diên lạnh nhạt nói: “Không cần, cô ấy không yếu đuối như vậy đâu.”
“Cần chứ cần chứ, yếu đuối một chút cũng tốt.” Chủ quán cười gượng: “Tiểu thư nhà giàu thành phố mà, yếu đuối một chút cũng tốt, không thể để sau khi kết hôn người ta cảm thấy hụt hẫng được.”
Cũng không trách chủ quán nghĩ như vậy.