Đây là lần đầu tiên Diệp Tuyền đến Hồng Viên.
Hồng Viên là tài sản của nhà họ Chu.
Nhưng mấy năm trước không biết vì lý do gì, nhà họ Hứa cũng đã góp vốn vào đó.
Hồng Viên khá đặc biệt, người đến ăn không phải là chính khách Bắc Bình thì cũng là cán bộ cơ quan, ngoài ra cũng đều là những người giàu có mới nổi, không có thực đơn và đặt chỗ trước, hoàn toàn dựa vào sự giới thiệu của người quen.
Cũng thật trùng hợp, mọi người vừa đến, bà Chu đã nhìn thấy người quen.
Bà cười không hề ngạc nhiên, như thể biết đối phương sẽ ở đây: “Thằng nhóc này sao lại đến đây?”
“Rảnh rỗi không có việc gì làm nên cháu qua đây cho cá trong ao ăn giúp dì.” Hứa Bạc nghiêng người dựa vào cột, dáng người cao ráo, da trắng nõn, mắt một mí, trông rất thanh tú sạch sẽ.
“Anh Trí Thành.” Ánh mắt Hứa Bạc khẽ khựng lại, dừng lại trên người Diệp Tuyền, cười: “Cô là cô Diệp phải không, tôi nghe chị tôi nhắc đến cô rồi.”
Diệp Tuyền nhìn đối phương: “Anh là?”
Hứa Bạc không biết cô đang giả vờ hay sao, bình thản: “Tôi là Hứa Bạc, em trai của Hứa Nhàn.”
Diệp Tuyền hiểu ra gật đầu, mỉm cười: “Em trai của bác sĩ Hứa, thì ra là vậy, chào anh.”
“Ối, Tiểu Bạc, sao cháu lại ở đây?”
“Tiểu Bạc! Lâu rồi không gặp cháu, thật sự càng ngày càng trắng trẻo rồi, qua đây cho dì Triệu xem nào.”
Mấy vị phu nhân phía sau nhìn thấy Hứa Bạc, đều thân mật gọi cậu ta đến.
Sau khi Hứa Bạc đi, Diệp Tuyền liếc nhìn Tần Trí Thành.
“Sao vậy.” Đối phương cụp mắt hỏi cô.
“Hứa Bạc có địch ý với em, em đang suy nghĩ không biết có phải anh ta cũng thích anh không.” Diệp Tuyền bình thản trêu chọc anh: “Sếp Tần thật có phúc, nam nữ đều mê, cả hai chị em đều say đắm anh.”
Tần Trí Thành nghiêm túc sửa lại lỗi sai trong lời nói của cô: “Chưa ai từng ăn được anh, chưa thể gọi là ‘nam nữ đều mê’.”
“…”
Diệp Tuyền hơi nghi ngờ.
Cái gì gọi là chưa ai từng ăn được anh?
Chẳng lẽ anh vẫn còn là trai tân?
Không thể nào. Diệp Tuyền suy nghĩ một chút về mấy lần hôn nhau, toàn bộ đều là anh ta kiểm soát nhịp điệu, thậm chí không tính là dịu dàng, rất có kỹ thuật.
…Xem ra, chắc không phải trai tân.
Diệp Tuyền dùng vài giây bác bỏ sự nghi ngờ này của mình.
Tần Trí Thành tất nhiên không biết vợ mình đang nghĩ gì trong đầu, ngược lại nắm lấy tay cô, dắt cô đi về phía trước.
Hứa Bạc ở phía sau nhìn bóng lưng hai người nắm tay nhau một giây, thu lại ánh mắt, tiếp tục cười nói chuyện với các vị phu nhân.
——
Bữa tiệc trưa vẫn như thường lệ.
Không thể nói là dở, nhưng cũng chẳng quá ngon, có cảm giác tinh tế nhưng thiếu hương vị đời thường.
Lúc món chính được dọn lên, Bồi Bồi húp những sợi mì ít ỏi trong bát, đột nhiên nói giọng ngọng nghịu: “Vị giống như món ăn khuya.”
Cả bàn kinh ngạc.
Bà Triệu hỏi: “Ăn khuya gì vậy Tiểu Bồi Bồi?”
“Là Tuyền mua cho cháu ăn khuya!” Bồi Bồi nói: “Thơm lắm.”
Diệp Tuyền chỉ cười mỉm, không dám nói đó là món mì lòng heo mười sáu tệ một bát.
Chủ quán nếu nghe thấy mì của mình được so sánh với món mì hơn một nghìn tệ một bát, chắc cũng sẽ cảm thấy buồn cười.
Hồng Viên chú trọng ẩm thực dưỡng sinh, các món ăn làm ra cũng chỉ cho thực khách ăn no bảy phần rồi lại dọn lên vài món tráng miệng bổ dạ dày.
Món tráng miệng hôm nay lại có chút vị thuốc bắc, là cháo thuốc.
“Đây là món cháo hạt dẻ do đầu bếp chính của chúng tôi kết hợp với phương thuốc dưỡng vị mà cô Hứa gửi đến, trong đó có chín vị thuốc bổ dạ dày, tươi ngon mà không đắng, ngọt thanh mà không ngấy. Cô Hứa còn dặn dò, dạ dày của cậu chủ nhỏ không tốt, nên mỗi lần đến đều cần thêm món cháo này.”
Người phục vụ giới thiệu, mấy vị phu nhân đều đồng loạt hưởng ứng: “Quả nhiên vẫn là Tiểu Nhàn chu đáo.”
Bà Chu cười: “Ai nói không phải chứ.”