Ta vội quỳ xuống khóc.
“Xin cứu mẫu thân của con, mong lão nhân gia hãy sớm cứu mẫu thân, người sinh nở nhiều quá, sẽ mất mạng mất…”
“Ý con là gì? Tĩnh Tĩnh của ta sắp chết ư?”
Ánh mắt Quốc Công phu nhân nhìn ta căng thẳng sợ hãi, đớn đau hệt như mẫu thân ta khi hay tin phụ thân vứt bỏ tiểu muội vào núi hoang.
Ta bỗng thấy lòng mình thật đê hèn, nhưng đã hai năm ta không gặp mẫu thân, ta nhớ người lắm rồi.
“Trước đây mấy năm, phụ thân con đam mê cờ bạc, đem nhà cửa tiền của thua sạch. Sau hết cách mới rắp tâm vứt muội muội vừa chào đời. Hai năm trước, thấy người khác gán vợ đổi được không ít bạc, hắn cũng bắt chước…”
“Lần ấy, mẫu thân vừa sinh xong một bé trai cho người ta, bé chỉ mới đầy tháng.Phụ thân đã dắt mẫu thân về, rêu rao rằng mẫu thân sinh con trai tốt, bán được giá cao, lại đem ‘cầm’ cho Vương viên ngoại cạnh thôn…”
“Khi gã buôn người tới, hắn đem bán luôn con. Phụ thân ham cờ bạc đến thế, đợi mẫu thân sinh xong bé trai đem về, chắc chắn lại cầm bà cho kẻ khác.”
“Trong thôn có nhiều thím sinh mãi rồi kiệt sức chết đi, có thím nào sinh ra con gái thì kẻ bỏ tiền ‘cầm’ phải chịu mất cả tiền lẫn mặt mũi, kiểu gì cũng bị đánh chết.”
Nói đến đây, nước mắt ta tuôn không ngừng.
“Quá đáng! Quá mức hoang đường!”
Quốc Công phu nhân òa khóc, ngồi phịch dưới sàn, dòng lệ không dứt.
Bà quay sang trừng mắt với Quốc Công gia.
“Dân chúng phải bán con đẻ, cầm cố thê tử đổi lương ăn. Vậy mà đám quan chó trong triều cứ rêu rao tứ hải thái bình, phồn hoa thịnh thế ư?”
Quốc Công gia dùng tay áo lau nước mắt, giọng bực dọc.
“Đấy không phải do lão phu nói, đều là lũ văn quan già cỗi. Ta chinh chiến suốt đời, khổ cực nào chưa thấy? Nàng mắng lão tử làm gì? Nữ nhi bị hành hạ, ta nào không đau, ta nào không khổ?”
“Cũng tại ông. Năm ấy nếu ông không chinh chiến triền miên bên ngoài, mãi chẳng về, Tĩnh Tĩnh sao có thể bị kẻ cướp bắt đi? Ông bảo vệ được giang sơn, lại chẳng giữ nổi gia đình nhỏ…”
Thấy sắc mặt Quốc Công gia càng lúc càng đen, Thế tử gia vội quỳ xuống xoa dịu mẫu thân.
“Mẫu thân à, đừng nói nữa, thời buổi này ai sống cũng chật vật, bây giờ không phải lúc oán trách, phải mau tìm muội muội mới quan trọng.”
Quốc Công phu nhân bừng tỉnh, dùng khăn lau nước mắt, gật đầu lia lịa.
“Đúng, đúng, phải nhanh chóng cứu Tĩnh Tĩnh, không thể để nó chịu tội thêm…”
Nghe họ bàn nhau xuống Giang Nam tìm mẫu thân, lòng ta bỗng hoang mang.
Nhỡ bày trận rùm beng đi tìm, lại phát hiện mẫu thân không phải “Tĩnh Tĩnh” của họ, có khi nào họ trút giận lên đầu ta?
Nhưng vì mẫu thân…
Ta đành đánh liều một phen.
Dù sao con đường trước mắt này là nhanh nhất.
Ta thật lo mẫu thân chẳng khác mấy thím cùng làng, sinh nở đến chết.
Ngày trước, khi mang thai tiểu muội, mẫu thân chẳng có gì ngon, dù thế vẫn nhường mọi thứ mềm nhất, ngon nhất cho ta.
Về sau, người cầm mẫu thân cho gia đình khác, mẫu thân hạ sinh bé trai thì được ít kẹo đường, bản thân chẳng nỡ ăn, cũng chẳng cho phụ thân, chỉ chờ đêm khuya thanh vắng mới lén cho ta.
Một mẫu thân tốt như thế, làm sao có thể để người phải kết thúc như vậy.
04
Đêm đó, ta được xếp vào một căn phòng đẹp đẽ.
Cực kỳ, cực kỳ đẹp.
Quốc Công phu nhân nói, đây chính là tiểu viện mà mẫu thân ta từng ở, hiện tại ta ở tạm gian phía bên, còn chính phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ hoa lệ như mười mấy năm trước.
Ta từng khẽ hỏi Quốc Công phu nhân.
“Phu nhân, bây giờ đã cho cháu ở chỗ này, có phải hơi khinh suất chăng?”
Còn chưa tìm được mẫu thân, sao họ tin chắc ta là ngoại tôn nữ?
Bà nhìn ta, trong ánh mắt vừa trìu mến vừa đau lòng.
“Ngươi chẳng nghe ngoại tổ phụ ngươi nói sao? Ngươi trông hệt ta hồi trẻ, chỉ cao lớn giống người của phủ này, không giống Tĩnh Tĩnh…”
“Nhưng trên đời thiếu gì người có nét mặt tương tự?”
Quốc Công phu nhân không đáp, chỉ một mực chải tóc cho ta.
Rõ ràng chỉ có vài sợi tóc lòa xòa trước trán, bà lại chải đi chải lại cả chục lần.
Ta cũng chẳng né tránh.
Ngày nhỏ, mẫu thân cũng thường hay làm thế, giống như muốn thông qua động tác này để hồi tưởng điều gì.
Kỳ thực, ta cũng mong ta chính là ngoại tôn nữ mà bọn họ muốn tìm.
Như vậy, mẫu thân sẽ không còn khổ.
Ta nghĩ bà sẽ hỏi han thêm về mẫu thân, song bà chẳng hỏi gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên giường ta, đợi đến khi ta thiếp đi mới run rẩy rời đi dưới sự dìu đỡ của đám a hoàn bà tử.
Sáng hôm sau, ta nghe nói lão phu nhân đổ bệnh.
Nhưng Quốc Công gia vẫn sai người chuẩn bị xe ngựa, dẫn theo bốn mươi binh sĩ hộ tống, định cùng ta đi xuống phía nam tìm người.
Lão phu nhân đang bệnh nhưng nhất định không chịu ở nhà, đòi đích thân đi.
Quốc Công gia khuyên bảo đủ điều, cuối cùng bà mới đồng ý dưỡng bệnh vài ngày, để Thế tử gia hộ tống sau, còn ta cùng lão gia xuất phát trước.
05
Trước lúc lên đường, Thế tử phu nhân đặc biệt tặng ta một đôi vòng ngọc phỉ thúy.