3
Lúc đó chúng tôi mới biết, nhà đã được đền bù vì giải tỏa.
Tiền đền bù tổng cộng là 350 vạn tệ, toàn bộ được chuyển vào tài khoản của mẹ.
Thế nhưng mẹ không hề hé một lời với chúng tôi, thậm chí còn nhân dịp Tết đến, mở miệng đòi tiền ba chị em chỉ để mua nhà cho em trai.
Chị cả nhắn trong nhóm:
“Thôi, Tết nhất đừng khiến mẹ buồn, tiền này tụi mình cứ đưa đi vậy.”
Chị vỗ vai chị hai:
“Ba chị em mình, em là người khó khăn nhất, phần của em chị lo cho.”
Chị hai đáp:
“Tiền của em không cần chị lo, chị cả.
Em thấy tụi mình đã hy sinh cho cái nhà này quá đủ rồi.
Phần của chị cũng không cần đưa nữa, cùng lắm thì mẹ tuyệt giao với con gái luôn đi? Dọa gì chứ?”
Chị cả nhắn lại:
“Mẹ nuôi bốn đứa tụi mình lớn khôn cũng đâu dễ dàng gì, với lại em trai là con út, chị không muốn để không khí trong nhà căng thẳng như thế. Dù sao cũng là người một nhà.”
Chị hai phản bác:
“Người một nhà? Người một nhà là ba chị em mình bị hút máu tới tận xương?
Chị à, chị muốn đưa thì cứ đưa, còn em thì nhìn thấu rồi.
Đưa tiền thì là người nhà, không đưa tiền thì thành thứ con bất hiếu.
Em trai đi làm bao năm chưa đưa cho nhà một đồng, vẫn được coi là con cưng của nhà.
Em thấy chỉ có mẹ và em ấy mới là ‘người một nhà’ thôi.”
Tôi im lặng nhìn cuộc trò chuyện giữa hai chị trong nhóm chat, rất lâu cũng không biết nên nói gì.
Bao nhiêu năm nay, chúng tôi đều biết cha mẹ thiên vị, chẳng cần ai nói ra.
Dù là đất ở, đất ruộng, đất rừng – tất cả đều để lại cho em trai.
Nhưng chúng tôi cũng biết, ít nhất cha mẹ không để chúng tôi đói ăn rét mặc.
Chỉ là…
Quần áo của chị cả mặc xong thì để cho chị hai, rồi lại để tôi mặc tiếp.
Em trai thì khác.
Là con trai, lại là út, đương nhiên được mặc quần áo mới, dù sao cũng không có anh nào để thừa lại đồ mà mặc.
Đồ chơi cũng thế.
Đồ chơi gỗ chị cả chơi hỏng rồi thì truyền lại cho chị hai, rồi lại đến tôi.
May mà sau này chị cả đi làm, có tiền, tôi cũng từng được sở hữu một con búp bê Barbie mới tinh.
Còn em trai thì sao?
Từ nhỏ tới lớn, ô tô, máy bay, kiếm nhựa…
Đồ chơi nào cũng có.
Chị cả và chị hai lớn tuổi hơn tôi nhiều, chưa từng ghen tị với em trai vì chuyện đồ chơi.
Chỉ có tôi là lớn hơn em trai đúng một tuổi.
Cho nên, mỗi lần tôi cầm mấy món đồ chơi cũ kỹ, tôi đều thấy ghen tị với em ấy.
Tại sao nó lại được có nhiều đồ mới đến vậy?
“Tôi cũng muốn có đồ chơi mới.”
Đôi khi tôi cũng thử vòi mẹ.
Mẹ chưa từng từ chối tôi.
Mẹ chỉ nói:
“Bảo Đệ có nhiều đồ chơi mới lắm, con sang mượn nó chơi đi.”
Nhưng mẹ đâu biết…
Tôi không hề thích mấy cái xe tải to đùng đó.
Hơn nữa, chỉ cần tôi mon men sang xin đồ chơi, em ấy sẽ khóc ầm lên, rồi bố sẽ lập tức chạy lại kéo tôi ra:
“Con trai thì đồ chơi phải thế!
Con gái thì chơi búp bê của chị cả mua cho ấy!”
Tôi có mỗi một con búp bê Barbie.
Quý như báu vật, chẳng dám đem ra chơi thường xuyên.
Tôi sợ lỡ tay làm hỏng mất con búp bê đó.
Tôi ngồi nhìn em trai giữa một đống xe hơi, đại bác, máy bay, mà chỉ biết ao ước.
Ngay từ khi đó, tôi đã hiểu rất rõ - tôi và em trai không giống nhau.
Thứ nó có, là những thứ mà tôi dù có mở miệng xin cũng không thể có được.
Chị cả hơn tôi mười tuổi.
Khi tôi học tiểu học thì chị đã học cấp ba.
Lẽ ra cuộc sống cũng không đến nỗi tệ, nhưng năm đó mẹ sinh tôi xong thì lại bị té ngã.
Bố mải lo làm ăn không chăm sóc được, nên chị cả đành phải nghỉ học một học kỳ để trông mẹ.
Tôi nhớ chị từng kể:
“Từ lúc đó chị đã khuyên mẹ đừng sinh nữa.”
Có năm, chị kể lại chuyện này với nụ cười nhẹ:
“Lúc đó chị thấy mẹ đã quá vất vả, sinh ba đứa con gái, sức khỏe đã kém lắm rồi.
Thời gian nghỉ học để chăm mẹ, ngày nào chị cũng sợ mẹ sẽ bị xuất huyết.
Đêm đến, vừa ru em ngủ, vừa lén lau nước mắt.
Chị vừa lo cho mẹ, vừa nhớ bạn bè, nhớ thầy cô ở trường…”
Lúc đó tôi nghe mà mắt đỏ hoe, nước mắt cũng rơi.
Vì chị học rất giỏi, được thầy cô và bạn bè yêu quý.
Chị nói:
“Lúc đó chị sợ mẹ còn muốn sinh tiếp nên đã bắt mẹ hứa.”