5
"Có chuyện gì vậy? Có chuyện gì vậy?"
Ban lãnh đạo nhà trường nghe tin đã kéo đến hiện trường.
Thầy trưởng khoa quét mắt nhìn ba người chúng tôi rồi quay sang tôi nói: "Dù sao đây cũng là trường học, là mảnh đất trong sạch của sinh viên, có chuyện gì thì đừng làm ầm lên, mời cô theo tôi vào văn phòng giải quyết."
Tôi nhìn thấy họ dẫn theo cả bảo vệ thì biết lần này mình đã gây ra chuyện lớn rồi.
Thầy trưởng khoa lại quay sang nhắc nhở đám sinh viên đang giơ điện thoại: "Chúng tôi chưa điều tra rõ ràng mọi việc thì các em đừng tùy tiện đăng tải những thông tin không xác thực lên mạng. Các em làm vậy là bôi nhọ danh tiếng của chính trường mình, cũng làm ảnh hưởng đến danh dự tương lai của từng sinh viên. Hiểu chưa?"
Phần lớn sinh viên nghe vậy, đều hiểu rõ sự nghiêm trọng nên chẳng ai dám chống đối nhà trường.
Tất cả đều âm thầm cất điện thoại đi.
Hứa Hân Hà liếc nhìn tôi rồi hừ lạnh một tiếng.
Tôi lại bình tĩnh nhìn về phía đám đông, nơi một người đang lặng lẽ đứng giữa nhóm sinh viên.
Tôi ra hiệu cho người quay phim chuyên nghiệp mà mình đã thuê.
Anh ta khẽ gật đầu rồi rời đi.
Sau đó, tất cả chúng tôi đều bị mời vào phòng hiệu trưởng.
Phó hiệu trưởng đi tới đi lui, nhìn tôi: "Cô nói gì thì nói nhưng dù sao cũng là người một nhà, sao lại làm loạn như thế giữa chốn đông người?"
Cố Nghiêu vội nói: "Hiệu phó Đặng, thật xin lỗi vì đã gây rắc rối cho nhà trường. Là do sơ suất của tôi, khiến vợ tôi vì hiểu lầm mà gây ra chuyện ồn ào làm ảnh hưởng đến danh tiếng trường."
Tôi cười khẩy: "Ồ? Là hiểu lầm thật sao?"
Cố Nghiêu trừng mắt: "Hứa Thục Vân, em đủ rồi đấy! Có chuyện gì về nhà rồi anh giải thích, em muốn mất mặt đến mức nào nữa?"
Tôi khẽ cười mỉa: "Mấy người không biết xấu hổ thì tôi còn sợ gì mất mặt?"
"Em…" Cố Nghiêu mặt mày tái mét.
Hứa Hân Hà dịu dàng nói: "Thục Vân, thật sự là hiểu lầm."
Tôi lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái.
Phó hiệu trưởng đảo mắt nhìn cả ba người rồi bắt đầu khuyên nhủ tôi.
Bọn họ dĩ nhiên sẽ đứng về phía Cố Nghiêu, một giáo sư đại học gắn liền với danh tiếng của trường.
Nhưng mục đích hôm nay của tôi đã đạt được rồi.
Tôi trở về nhà một mình rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cố Nghiêu và Hứa Hân Hà cũng vội vã trở về theo.
Cố Nghiêu vào thư phòng trước để kiểm tra két sắt, thấy đồ đạc vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị động đến thì lúc này mới yên tâm.
Sau đó, anh ta tức giận hầm hầm đi về phía phòng ngủ.
Anh ta giận dữ gào lên: "Hứa Thục Vân, đồ điên! Em có biết em làm vậy sẽ khiến danh tiếng của Hân Hà bị tổn hại không? Em vốn đã như mụ đàn bà đanh đá chợ búa, giờ còn kéo theo cả Hân Hà đang có hình ảnh tốt đẹp ngoài xã hội nữa!"
Cố Nghiêu kéo mạnh tôi ra khỏi phòng: "Em phải đến trường giải thích rõ ràng và yêu cầu nhà trường ra thông cáo minh oan cho anh!"
6
Tôi hất mạnh tay anh ta ra: "Những gì cần nói tôi đều đã nói rồi, còn cần giải thích gì nữa à?"
"Em..." Cố Nghiêu nghẹn lời.
"Thục Vân." Hứa Hân Hà bước lên trước: "Em thật sự hiểu lầm rồi, chị… Chị đúng là có gặp anh Nghiêu ở nước ngoài nhưng tuyệt đối không có chuyện sống cuộc sống hai người. Chẳng qua là hai người cùng ở nơi xa lạ, gặp nhau rồi ăn bữa cơm thôi, cũng đâu có gì quá đáng."
"Sao em lại có thể không phân rõ trắng đen rồi bôi nhọ chị và anh ấy như vậy? Anh Nghiêu là chồng em, nếu tiếng tăm của anh ấy bị ảnh hưởng thì chẳng phải cả nhà đều mất mặt sao?"
Hứa Hân Hà có vẻ đã nhận ra tôi nhất định biết chuyện hai người từng cùng du lịch nước ngoài và chắc chắn đã nắm bằng chứng nên không thể phủ nhận. Thế là cô ta lập tức xoáy vào chuyện trong sạch để chống đỡ.
Sắc mặt Cố Nghiêu u ám: "Chuyện này nhất định phải làm rõ ở trường, Hứa Thục Vân, chúng ta là vợ chồng bao nhiêu năm, em đừng gây ra chuyện mất mặt thế này nữa!"
Tôi nhìn anh ta: "Cố Nghiêu, anh yên tâm, tôi sẽ ly hôn với anh."
Cố Nghiêu sững người.
Hứa Hân Hà ánh mắt khẽ biến: "Thục Vân, sao em phải làm vậy?"
"Hừ, ly hôn á?" Cố Nghiêu cười lạnh rồi nhìn tôi: "Hứa Thục Vân, cô tưởng mình còn trẻ trung hai mươi mấy tuổi chắc? Cô đã năm mươi rồi, cháu nội cũng có rồi, bây giờ lại nói muốn ly hôn sao? Cô không thấy nực cười à?"
"Tôi thấy cô sống sung sướng quá rồi nên rảnh rỗi đến mức muốn biến mình thành trò cười!"
Tôi lạnh lùng: "Cố Nghiêu, anh muốn nói gì tùy anh. Tôi nhất định phải ly hôn! Trước khi ly hôn, tôi nhìn thấy anh là thấy ghê tởm, một phút cũng không muốn ở lại nên hôm nay tôi sẽ rời khỏi nơi này trước!"
Tôi quay người trở vào phòng rồi tiếp tục thu dọn hành lý.
"Hứa Thục Vân!" Cố Nghiêu giận dữ đến cực độ.
Hứa Hân Hà tỏ vẻ kinh ngạc: "Không lẽ Thục Vân thấy tôi đăng mấy câu nói về phụ nữ độc lập trên mạng được mọi người yêu thích nên cũng muốn bắt chước làm người phụ nữ mạnh mẽ sao?"
Cố Nghiêu cười khẩy: "Ha, đúng là Đông Thi bắt chước Tây Thi, không biết lượng sức!"
Ngay lúc ấy, Cố Trạch Hòa và Trương Mạn vội vàng chạy về.
Cố Trạch Hòa sốt sắng hỏi: "Ba, sao lại xảy ra chuyện như vậy? Sao mẹ lại đến trường đại học gây ầm ĩ thế?"
Cố Nghiêu sững sỡ nhìn họ: "Sao tụi con biết?"