1.
Lời vừa dứt, toàn thể văn võ bá quan nhất thời im lặng không ai dám hé răng.
Trên điện, Hoàng thượng cúi mắt nhìn ta, thần sắc khó dò.
Thái tử Trì Chiêu lập tức quỳ xuống, trầm giọng thưa:
“Nhi thần cho rằng nàng xuất thân thô phác quê mùa, thật không hợp để hầu hạ bên cạnh phụ hoàng.”
Sau đó, hắn dập đầu thỉnh cầu, xin Hoàng thượng cho phép nạp ta vào Đông cung, phong làm lương đệ của Thái tử.
Ngay khoảnh khắc ấy, những dòng chữ vô hình nhanh chóng lướt qua trước mắt ta:
【Ừ đúng rồi, nếu không nhờ nữ phụ thì Thái tử đã sớm toi mạng…】【Toang thật rồi, nữ phụ này yêu Thái tử sâu đậm, giờ mà gật đầu thì biết làm sao đây】【Làm sao à? Làm người đui cụt trong Đông cung thì xử lý còn dễ hơn phong làm lương đệ】
Đúng lúc đó, người trên điện cất lời.Giọng nói trầm thấp, ngữ điệu bình ổn, không nghe ra hỉ nộ:
“Đã nghĩ kỹ chưa? Là muốn làm phi tử trong cung, hay vào Đông cung làm lương đệ?”
Trì Chiêu nghe vậy, khẽ khom người, định hướng phụ hoàng xin tội.
Hắn tin chắc ta sẽ chọn vế sau.
Ta khẽ ngẩng đầu, lấy hết can đảm liếc nhìn vị đế vương cao cao tại thượng.
Người ấy trông giống như thầy đồ trong làng ta, văn nhã điềm đạm.Nếu vậy thì tính tình hẳn cũng ôn hòa, bởi thầy đồ của ta lúc nào cũng nhẹ nhàng như thế.
Ta cúi đầu, chậm rãi đáp:
“Dân nữ nguyện hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng.”
2.
Trì Chiêu ngẩn người tại chỗ, động tác định dập đầu nhận tội cứng đờ giữa chừng, rồi lại khựng lại.
Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt phức tạp, chất chứa muôn vàn cảm xúc.
Ta không nhìn hắn.
Chỉ cần nhìn, ta lại nhớ đến những chuyện khi xưa, vô duyên vô cớ khiến lòng thêm thương tổn.
Hoàng thượng khẽ gật đầu, chuyện đến đây coi như đã định.
Sự tình vừa kết thúc, ta liền được dẫn lui khỏi đại điện.
Một vị thái giám đưa ta tới một gian phòng ấm ở bên cạnh.
Hắn vừa quan sát ta vừa cười tủm tỉm, lại nói:
“Cô nương cứ nghỉ ngơi ở đây trước, đợi khi bệ hạ hạ triều xong, người sẽ triệu kiến cô nương.”
Ta gật đầu cảm tạ, rồi ngoan ngoãn ngồi đợi.
Sáng nay dậy sớm, nay chờ đã lâu, ta chống tay gục xuống bàn mà thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi tỉnh lại, trước mắt là gương mặt ôn hòa, nho nhã chẳng khác nào thầy đồ từng dạy chữ cho ta.
Là Hoàng thượng.
Ta giật mình hoàn hồn, vội vàng đứng dậy hành lễ.
Vốn đã không rành quy củ lễ nghi, trong cơn hoảng hốt lại càng hành lễ vụng về đến khó coi.
Ta nghe thấy hình như người khẽ bật cười.
“Đứng lên đi, tiểu cô nương.”
3.
Ta nghĩ mình đã đặt cược đúng.Hoàng thượng quả nhiên là một người vô cùng ôn hòa, đôn hậu.
Người buông tấu chương trong tay xuống, nhìn ta rồi hỏi:
“Ngươi và Thái tử đã cử hành nghi lễ thành thân nơi dân gian. Vì sao nay lại không muốn gả nữa?”
Ta hoảng hốt ngẩng đầu lên, đáp:
“Ở chỗ bọn thần dân chúng ta, nếu hương chưa cháy hết trước mặt thần Phật, thì hôn sự chưa tính là thành.”
Còn lý do vì sao ta không muốn gả cho Trì Chiêu nữa...Lẽ nào lại bảo rằng ta biết trước tương lai, biết rằng nếu lấy hắn, ta sẽ chết rất thảm?
Ta khẽ nắm lấy tay áo, cúi đầu thấp hơn, nhẹ giọng nói:
“Tố Tố muốn được gả cho Hoàng thượng,cho nên không muốn lấy Thái tử nữa.”
Hoàng thượng nghe vậy, thần sắc khựng lại một thoáng.
【Trời đất ơi, nữ phụ chơi cú thẳng thắn làm Hoàng đế đứng hình luôn rồi.】【Nói thật, nữ phụ đi nước cờ này quá chuẩn, Hoàng đế trừ chuyện tuổi tác thì chẳng có điểm nào để chê.】【Tuổi tác cũng đâu có già, mới ngoài ba mươi thôi mà.】【Nói thật, không ai thấy Hoàng thượng vốn đã có chút để tâm đến nữ phụ từ trước à?】
Ta ngẩng đầu nhìn người một cái, vẫn không sao nhìn ra được điều gì khác thường.
Hoàng thượng... có thích ta không?
Người nhẹ giọng hỏi:
“Đã vào cung thì không thể rời cung nữa, ngươi có hiểu điều đó không?”
Ta nghiêng đầu, ngập ngừng hỏi lại:
“Hoàng thượng không thể đưa ta ra ngoài chơi được sao?”
Cứ mãi ở trong cung, chắc chắn rất buồn.
Người cúi đầu khẽ bật cười, đoạn ngẩng lên nhìn ta, ôn hòa nói:
“Phong ngươi làm Chiêu nghi, ngươi thấy thế nào?”
4.
Sau khi theo Hoàng thượng, đương nhiên ta phải ở lại trong cung.
Thế nhưng bọc hành lý ta mang từ nhà tới vẫn còn ở Đông cung, bên trong còn có túi kim chỉ mẫu thân để lại. Ta muốn tự mình đến lấy về.
Một thân một mình tới nơi, ta liền bị thị vệ chặn lại.
Trước đây, ngày nào ta cũng cùng Trì Chiêu ra vào nơi này,vậy mà giờ, bọn họ lại làm như chưa từng gặp ta bao giờ.
Lúc ấy trời đứng bóng, nắng gắt như thiêu, mồ hôi rịn ra trên trán từng giọt nhỏ li ti.