"Mẹ đừng giận mà, Tầm Tầm cũng là người nhà mình.
Vả lại, phòng này là do chính Nhiễm Nhiễm thương em nên nhường ra đấy chứ.
Có đúng không, Nhiễm Nhiễm?"
Ánh mắt mẹ lạnh lẽo đầy áp lực, rõ ràng là đang uy hiếp tôi.
Tôi im lặng, không trả lời.
Bà nội lập tức sầm mặt:
"Bà già này mù chắc, hả Hứa Thu Hà?!
Nếu còn bênh vực người ngoài bắt nạt cháu gái tôi, thì cùng nhau cút ra ngoài luôn!"
Bầu không khí lập tức đông cứng.
Ba tôi vội vàng gắp rau dưa, cố xoa dịu:
" Mẹ, mẹ ăn đi."
Bà nội liếc ba một cái lạnh băng:
"Còn mày, làm thinh như câm, cũng cút!"
Cả bàn ăn chìm vào im lặng nặng nề.
Quen sống yên ổn lâu ngày, ba mẹ tôi dường như đã quên mất: căn nhà này đứng tên bà nội.
Hứa Tầm đỏ hoe mắt, nghẹn ngào:
"Dì ơi, đừng vì con mà cãi nhau với bà nội...
Con vốn không thuộc về nơi này, phòng cứ trả lại cho chị họ đi."
Nhìn thấy Hứa Tầm rưng rưng nước mắt, mẹ tôi xót ruột không thôi, ánh mắt nhìn bà nội tràn đầy oán hận:
"Đang yên đang lành, đây là chuyện nhà của tụi con, bà dựa vào đâu mà xen vào..."
"Bốp!"
Một cái tát giáng thẳng vào mặt mẹ tôi.
Bà ôm má, ngơ ngác nhìn ba tôi, không dám tin.
Ba đứng lên, mặt mày nghiêm túc, lần đầu tiên có dáng vẻ chủ nhà thực sự:
"Đủ rồi! Mẹ nói đúng!
Tôi đã nhắc cô đừng thiên vị cháu bên nhà ngoại, Nhiễm Nhiễm mới là con gái ruột của chúng ta!"
Tiếng khóc nức nở vang lên.
Mẹ kéo Hứa Tầm lao ra khỏi cửa.
Ba tôi nuốt nước bọt, lúng túng nói:
" Mẹ, con ăn no rồi, con về phòng trước... mẹ với Nhiễm Nhiễm cứ từ từ ăn tiếp."
Bà nội lườm ông một cái:
"Ăn cái gì mà ăn, tức chết no rồi!"
Nói xong, bà nội kéo tôi về phòng dọn dẹp lại đồ đạc, trước khi đi còn không quên dặn ba tôi:
"Ăn xong tự mà đi rửa bát đấy!"
5
Khi trở về phòng, sắc mặt bà nội dịu xuống.
"Bà không thể lúc nào cũng đứng ra giúp con. Nếu con không đủ mạnh để tự đứng vững, dù có giành được thứ gì cũng sẽ sớm bị người khác cướp mất."
"Cảm ơn bà, bà nội."
Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt tràn đầy yêu thương của bà, khiến cả gương mặt đầy nếp nhăn kia cũng trở nên dịu dàng.
Đêm đó, tôi được nằm trên chiếc giường mềm mại, bên tai là tiếng thở nhè nhẹ của bà nội — không ồn ào, chỉ khiến lòng tôi cảm thấy yên ổn lạ thường.
Sáng hôm sau, tôi làm bữa sáng cho bà, rồi cẩn thận nhét hai trăm đồng bà cho vào ngăn trong cùng của cặp sách.
Giáo viên chủ nhiệm mới của chúng tôi năm nay còn rất trẻ, lại xinh đẹp.
Lúc đầu, tôi thực sự rất thích cô ấy.
Nhưng cô ấy lại không thích tôi, luôn nói tôi là "con sâu làm rầu nồi canh" của cả lớp.
Tôi nghĩ, chỉ cần có bộ đồng phục mới, chắc cô ấy sẽ không còn ghét tôi nữa.
"Triệu Nhiễm!"
Tan học, có người gọi to tên tôi.
"Tôi gọi mà không nghe hả? Điếc rồi à?"
Thi Sở Tổ sải bước tới trước bàn tôi, đập mạnh lên mặt bàn: