1.
Kết hôn mới được nửa năm, cái hơi ấm của tân hôn cũng theo ngày tháng mà nguội dần.
Hôm đó tan làm về, vừa mở cửa tôi đã thấy mẹ chồng tay xách nách mang, túi lớn túi nhỏ chất đầy phòng khách, đang bận rộn dọn dẹp.
Tôi ngạc nhiên:
“Mẹ đến sao không báo con một tiếng? Để con ra đón mẹ chứ!Mẹ tới chơi mấy ngày ạ? Hay để con xin nghỉ, đưa mẹ đi dạo quanh đây nhé?”
Chưa kịp nghe mẹ nói gì, Tiêu Tuấn Phi – chồng tôi – từ phòng ngủ chính bước ra, ôm theo cả bộ chăn gối.
“Du lịch gì đâu. Mẹ anh vừa nghỉ hưu hôm kia. Anh sợ mẹ bị ‘hội chứng trống rỗng’ sau nghỉ việc nên đưa mẹ lên ở cùng cho có người bầu bạn.À mà, mẹ bị lạnh chân, ngủ ở phòng phụ không có nắng sẽ đau nhức thêm. Dù sao vợ chồng mình còn trẻ, hay là nhường mẹ ngủ phòng chính đi?”
Tôi đứng sững lại một lúc.
Đây là căn nhà mới, là nơi hai đứa tôi xây đắp tổ ấm từ những ngày đầu. Chưa kịp ấm chỗ, anh đã tiện miệng “nhường” luôn cho mẹ — không một lời hỏi ý tôi.
Lúc đó tôi chỉ cười, gật gật đầu:
“Mẹ cứ từ từ dọn dẹp nhé ạ.”
Rồi quay lưng theo chồng vào phòng ngủ phụ, đóng cửa lại, ngăn tay anh đang chuẩn bị trải chăn lên chiếc giường nhỏ hẹp chỉ vừa một người lớn nằm.
“Tuấn Phi, bố anh vẫn ở quê mà? Vậy anh đưa mẹ lên đây, còn bố thì sao? Bỏ mặc ổng à?”
Anh chẳng buồn nhìn tôi, chỉ hất tay tôi ra rồi tiếp tục gấp chăn:
“Bố mẹ anh lúc nào cũng cãi nhau. Trước còn đi làm thì ban ngày còn tránh được nhau, giờ cả hai nghỉ rồi, suốt ngày mắt chạm mắt, chịu sao nổi.Hơn nữa, mẹ đã vất vả nuôi anh lớn thế này, giờ anh có gia đình rồi, đến lúc phải hiếu thảo.”
Anh ngẩng đầu lên, giọng hơi cao:
“Hứa Diêu, đừng nói là em phản đối nhé. Hồi trước anh cưới em cũng vì thấy em là người hiếu thuận đấy!”
Ồ, hay thật đấy.Một câu nói vừa dằn mặt, vừa đẩy tôi lên cái gọi là “đạo hiếu”, khiến tôi cứng họng không biết phản bác sao cho khỏi bị mang tiếng.
Tôi nhếch môi cười nhạt:“Không phải em không đồng ý, nhưng anh thử nhớ lại xem, trước khi cưới mẹ anh đã nói gì?Chính bà bảo sẽ không làm phiền vợ chồng mình, bảo sẽ để tụi mình có không gian riêng.Khi nào tụi mình sinh con, cần giúp đỡ, bà sẵn sàng lên trông – lúc đó hãy tính.Giờ thì sao? Tụi mình đã có con đâu, mà mọi thứ đùng một cái thay đổi luôn vậy?”
Chưa nói hết câu, sắc mặt Tiêu Tuấn Phi đã sầm xuống, lộ rõ bất mãn:
“Ý em là gì? Mẹ anh lên đây mà em không vui à?Mẹ anh vác cả đống đặc sản lặn lội từ quê lên cho vợ chồng mình, em lại tỏ thái độ như vậy sao?”
2.
Đặc sản á?
Ý anh là mấy cái hũ dưa chua, cà muối đang nằm lăn lóc ngoài kia ấy hả?
Tôi ăn thử một lần rồi. Suýt nữa ói.
Tôi không ăn được, bà cũng biết chứ chẳng phải không.Thế nên hỏi thật, mấy thứ đó là mang cho tôi sao?
Cũng chẳng buồn cãi nữa.Cãi để làm gì? Làm cả ngày đã mệt rã rời, giờ thêm một trận khẩu chiến thì khác gì tự rút máu mình.
Huống hồ, bà ấy đã đến rồi, giờ đuổi thì chẳng ra thể thống gì.Cứ sống chung thử xem sao.Sống với tụi trẻ không dễ chịu đâu, bà ở lâu chưa chắc đã quen.
Nhưng mà…
Vừa tới đã chiếm luôn phòng ngủ chính của tôi với chồng.Xin lỗi, đây không phải nhà riêng của bà!
Mua căn nhà này, bên nhà tôi cũng góp một nửa tiền cọc đấy nhé!
Tôi chỉ vào cái giường nhỏ trong phòng phụ, nói thẳng:“Cái giường này nhỏ quá, sao hai đứa mình ngủ vừa được?”
Tiêu Tuấn Phi mặt tỉnh bơ, dồn chăn gối bị rơi một nửa vào trong, vừa làm vừa cãi ngang:“Nhỏ chỗ nào? Hồi nhỏ nhà anh chưa đầy ba chục mét vuông, cả nhà ba người còn chen nhau ngủ đấy thôi, có ai than gì đâu?”
Tôi lạnh giọng:“Em không ngủ phòng này đâu. Em bị lạnh người, cần chỗ kín gió.”
Anh ta hừ một tiếng:“Không ngủ thì thôi! Ra mà ngủ ghế sofa đi! Ai năn nỉ em?”
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm gối quay ra ngoài.
“Ngủ sofa cái gì mà sofa,” tôi đáp, môi nhếch lên đầy ẩn ý,“Em ngủ chung với mẹ, nhân tiện ‘bồi dưỡng’ tình cảm mẹ chồng nàng dâu cho sâu sắc thêm.”
“Em—!”