05
Tin nhắn của Trần Hàm khiến cơn buồn ngủ của tôi bay biến sạch sẽ.
Tôi vội đeo kính lão, gửi lại một tin nhắn:
“Lão Trần, cậu nói thế là sao? Rốt cuộc có chuyện gì? Tại sao bảo tôi phải để ý tới Thẩm Viễn Hàng?”
Không thấy hồi âm, tôi không cam lòng lại gửi thêm một tin nữa:
“Lão Trần, tôi biết cậu và Thẩm Viễn Hàng thân nhau, nhưng hồi đi học tôi chăm lo cho cậu không ít đâu nhé.
Giờ đến một lời thật lòng mà cậu cũng không muốn nói với tôi sao?”
Chưa đầy vài phút sau, Trần Hàm nhắn lại.
"Bầu trời rộng lớn: Ninh Tân, thôi thì nói thật cho cậu biết…
Thật ra, Trần Nguyệt Dung chính là người trong lòng của lão Thẩm.
Dùng từ của đám trẻ bây giờ thì gọi là… ‘bạch nguyệt quang’ đấy.”
Trần Hàm kể cho tôi nghe chuyện cũ giữa hai người họ, và tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao suốt bao nhiêu năm qua, Thẩm Viễn Hàng lại luôn lạnh nhạt với tôi như thế.
Thì ra…
Hồi còn nhỏ, Thẩm Viễn Hàng và Trần Nguyệt Dung là hàng xóm, hai nhà ở cùng một khu tập thể.
Trần Nguyệt Dung xinh đẹp, từ nhỏ đã như công chúa của khu ấy, cả đám con trai đều thích cô ấy — và Thẩm Viễn Hàng cũng không ngoại lệ.
Nhưng khác với những chàng trai khác, ngoại hình lẫn gia cảnh của Thẩm Viễn Hàng đều không bằng ai, chỉ có thể lặng lẽ đứng từ xa ngước nhìn ánh hào quang của cô ấy.
Khi đó có phong trào đưa thanh niên trí thức về nông thôn, Trần Nguyệt Dung và ông ấy bị phân về cùng một nơi, đó là cơ hội hiếm hoi để tiếp cận cô ấy.
Nhưng cô gái rực rỡ đó — dù có về vùng quê, vẫn rực rỡ như thế.
Và ông ấy vẫn mãi là người không được để mắt tới.
Sau khi được gọi về thành phố, chẳng bao lâu sau, có tin Trần Nguyệt Dung… mang thai.
Không ai biết cha đứa bé là ai.
Ngay cả cha mẹ cô ấy có gặng hỏi, cô cũng không nói.
Khi biết tin, Thẩm Viễn Hàng một mực đòi cưới cô ấy.
Nhưng mẹ ông ấy dọa chết để ngăn cản, nên ông ấy đành thôi.
Sau đó, Trần Nguyệt Dung vội vã lấy chồng.
Hai người cứ thế mỗi người một ngả.
Cho đến khi kỳ thi đại học được khôi phục, hai người lại gặp lại trong sân trường.
Lúc ấy, Trần Nguyệt Dung đã là mẹ của hai đứa con.
Chồng cô là giáo viên trong trường.
Còn Thẩm Viễn Hàng — vẫn chưa lập gia đình.
Vì áy náy, Trần Nguyệt Dung đã giới thiệu tôi cho ông ấy.
06
"Bầu trời rộng lớn": Chuyện đó hồi ấy làm ầm ĩ lắm, cả khu đều biết.
Gần đây sau khi Trần Nguyệt Dung ly hôn, lão Thẩm có gặp lại cô ấy.
Hôm đó tôi cũng có mặt với mấy người bạn cũ.
Tôi thấy hai người họ nhìn nhau… có gì đó rất lạ, nên mới muốn nhắc nhở cậu một câu.
"Bầu trời rộng lớn": Ninh Tân à, ban đầu tôi không định nói gì cả,
sợ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng của hai người.
Dù sao tuổi tác cũng lớn rồi, sống yên ổn những năm cuối đời còn quan trọng hơn tất cả.
—
Tôi cảm thấy nghẹn lại nơi lồng ngực, cảm xúc mắc kẹt, không trôi xuống được, cũng không bộc phát nổi.
Trần Hàm nói thì nhẹ nhàng —
sống yên ổn những năm cuối đời, ai mà chẳng muốn?
Nhưng chính Thẩm Viễn Hàng mới là người không muốn sống yên ổn!
Vừa đọc xong tin nhắn, tôi đã muốn lập tức xông vào phòng ông ta chất vấn.
Tôi rốt cuộc đã làm gì sai ở kiếp trước, mà kiếp này lại phải chịu đựng ông ta như thế này?
Nhưng bình tĩnh lại, tôi lại cảm thấy bản thân thật nực cười.
Tôi chất vấn thì có ích gì?
Kêu ông ta quay đầu?
Kêu ông ta đừng tìm Trần Nguyệt Dung nữa?
Ông ta có nghe lời tôi không?
Không. Tuyệt đối không.
Mấy chục năm qua, tôi ngày ngày chăm sóc ông ta, lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ, coi ông như đứa trẻ sơ sinh mà bảo bọc.
Ông ta sức khỏe yếu, tôi không dám để ông động tay chân việc nặng.
Dạ dày ông không tốt, tôi phải nấu từng món ăn đặc biệt riêng.
Ông bị mỏi mắt, tôi hạn chế ông xem TV.
Loãng xương, tôi phải nhắc ông đi bộ mỗi ngày.
Tôi đã chân thành đến vậy, đổi lại là gì?
Là sự vô cảm của ông.
Là lời trách móc vì không cho ăn món mình thích, là ánh mắt khó chịu khi bị nhắc nhở chăm sóc sức khỏe.
Tôi tự hỏi lòng mình:
Tôi còn muốn sống tiếp với ông ấy không?
Tôi còn có thể sống tiếp như vậy không?
Những vết nứt đã xuất hiện.
Có cố gắng hàn gắn thì cũng chỉ là kéo dài thêm thời gian trước khi bức tường hôn nhân sụp đổ.
Ngày nào cũng sống trong căng thẳng, chi bằng một lần đạp đổ tất cả.
Ly hôn — ban ngày nghe còn thấy nặng nề, nhưng giờ đây, trong lòng tôi chỉ còn cảm giác nhẹ nhõm.
Ly hôn là giải thoát, là cứu rỗi.
Tôi mở danh bạ, tìm đến một người bạn cũ lâu rồi không liên lạc.
Trước kia cô ấy làm tình báo, về hưu thì mở văn phòng thám tử tư.
Soạn xong tin nhắn, tôi gửi đi.
Rồi nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, bình thản nằm xuống giường.
Tôi từng nghĩ đêm nay mình sẽ mất ngủ.
Thế nhưng, đêm ấy… tôi ngủ rất ngon —