10
Ba mẹ tôi lại đi công tác tỉnh khác, sáng nay vừa dặn: bệnh viện tạm thời giao cho tôi quản lý, nếu có việc gì vượt quá khả năng thì hãy gọi điện.
Giang Tiêu đã bảo kê cho Cố Minh và Liễu Chỉ Hân, đúng ra tôi nên gọi điện cho ba mẹ ngay lập tức.
Nhưng mà, nếu không làm ầm lên, thì sao kết thúc được hoành tráng? Sao đủ để đánh cho Giang Tiêu một đòn chí mạng?
Anh ta khác Cố Minh và Liễu Chỉ Hân.
Giang Tiêu là con ruột của ba mẹ tôi, cho dù họ có thất vọng thế nào đi nữa… cũng không dễ gì vứt bỏ.
Nên phải… đợi đã.
Đến trưa, Tôn Miểu Giai mang hai hộp cơm vào phòng làm việc của tôi, vừa bóp vai đấm lưng cho tôi, vừa hí hửng đưa điện thoại:
“Cho mày xem cái này!”
Video quay cảnh Cố Minh đang quỳ, cổ nghênh nghênh như thể đang thi đấu quyền Anh, còn buồn cười hơn lúc tôi chứng kiến ngoài đời.
Tôn Miểu Giai vừa đảo mắt vừa mắng:
“Không hiểu kiểu gì, đã quỳ còn bày đặt ra vẻ mạnh mẽ?
Còn cái con Liễu Chỉ Hân nữa, nói câu ‘đàn ông quỳ là nhục, em là phụ nữ để em quỳ thay’, nghe mà tức xỉu. Đúng là làm nhục cả hội chị em phụ nữ!”
Tôi suýt phun cơm, vội lấy tay che miệng, rồi giật lấy điện thoại cô nàng:
“Đừng xem nữa, ăn cơm đi.
Lát nữa gửi video cho tôi.
Mà nói thật, ngu thì không phân biệt giới tính đâu.”
Tôi vừa dứt lời thì cốc cốc - có tiếng gõ cửa vang lên.
Chưa kịp phản ứng, cửa đã mở.
Cha của Cố Minh tươi cười bước vào phòng.
Cố Minh lập tức chạy theo, túm lấy tay ông kéo ra ngoài:
“Ba, ba ra ngoài đi!”
“Câm mồm!” Ông Cố hất tay con ra, vung tay vỗ một phát vào sau đầu Cố Minh: “Mau xin lỗi Lăng Lăng!”
Cố Minh chỉ tay về phía tôi, vẻ mặt không thể tin nổi:
“Ba bị gì vậy? Bắt con xin lỗi cô ta? Cô ta xứng sao?”
Rầm!
Tôn Miểu Giai đập đũa xuống bàn, lạnh mặt bước tới:
“Cố Minh, anh còn ở đây diễn vai chó to à?
Không có Lăng Lăng, anh là cái thá gì? Có bao nhiêu ca mổ anh tự làm được? Hả?”
“Khó khăn lắm mới được tự tay làm một ca phẫu thuật, cuối cùng lại là Giang Lăng phải dọn đống bầy hầy của anh!
Anh tự tính xem con bé đã bao lần thu dọn hậu quả cho anh rồi?!
Nếu không có Giang Lăng, anh giờ đang ngồi bóc lịch rồi chứ không phải đứng đây lên mặt!”
“Ăn bám không đáng xấu hổ, nhưng đừng có vừa buông bát đã quay ra chửi người ta!”
“Ba anh nói đúng đấy, mau xin lỗi Giang Lăng đi!”
Cố Minh bị Tôn Miễu Giai chửi đến mức đỏ bừng mặt:
“Cô… cô…”
Tôi bước tới kéo Tôn Miễu Giai ra sau lưng mình, không buồn liếc Cố Minh lấy một cái, chỉ quay sang nói với ba anh ta:
“Cháu với Cố Minh đã chia tay rồi.”
Cố Minh nghiến răng, nghe tôi nói vậy mới lạnh giọng chen vào:
“Đúng. Con với cô ta đã chia tay…”
“Bốp!” Ba Cố lại tát thẳng vào mặt con mình:“Tao bảo mày xin lỗi Giang Lăng!”
“Ba! Ba sao lại đánh con trước mặt cô ta?!”
Tôn Miễu Giai cười khẩy:
“Ngay cả ba anh còn hiểu chuyện, mà anh thì không?
Đúng là loại ‘Phượng hoàng bay lên nhờ gái’, xương cứng thì làm gì, đã đến lúc quỳ thì cứ quỳ!”
Cố Minh run rẩy chỉ tay vào cô ấy:
“Giang Lăng, cô để người ta nói tôi kiểu đó à?!”
Tôi nhún vai:
“Tôi đâu thể cấm người ta nói sự thật.”
Cố Minh nghiến răng, gằn giọng:
“Được lắm, Giang Lăng. Cô cứ đợi đấy.
Tôi sẽ để cô thấy thực lực của tôi!”
Nói xong, hắn gằn từng bước một quay lưng bỏ đi.
“Cố Minh, mày…” Ba anh ta nhìn theo, như già đi cả chục tuổi.
Rồi quay sang tôi, giọng khẩn cầu:
“Giang Lăng, vì nể mặt chú… cho Cố Minh một cơ hội được không? Nó…”
Tôi nhẹ nhàng đáp, giọng ngọt như tát thẳng vào mặt:
“Chú à, acc lớn này luyện hỏng rồi.