5
Người đàn ông tôi dốc hết sáu năm thanh xuân lại đang chăm một cô gái khác, bỏ mặc tôi. Nếu hôm qua Giang Tầm Chi không tình cờ đi ngang, liệu tôi có chế//t ngoài đường không?
Tôi đã làm phiền anh quá nhiều, không thể tiếp tục kéo anh theo nữa. Ăn xong cháo, tôi giục:
“Giang tổng, tôi đỡ rồi, anh về đi.”
“Thật sự đỡ rồi chứ? Tôi không yên tâm. Dù sao cô cũng là nhân viên xuất sắc của công ty, là sếp tôi sao bỏ mặc nhân viên ốm được.” – Giang Tầm Chi kiên quyết.
Tôi thấy người đã khỏe hơn, không muốn để anh phiền lòng nên kiên quyết xin xuất viện. Anh không còn cách nào đành gật đầu.
Anh đi làm thủ tục ra viện, còn tôi sắp xếp đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Trong gương phòng vệ sinh bệnh viện, tôi thấy hình ảnh chính mình nhếch nhác: tóc rối bù, gương mặt tái nhợt.
Ai cũng biết Giang tổng của công ty rất sạch sẽ, yêu cầu với nhân viên cực cao.
Vậy mà tôi lại để mình trong bộ dạng tả tơi này ở chung bệnh phòng với anh suốt đêm.
Bề ngoài anh không nói gì, nhưng trong lòng không biết anh đã chê tôi đến mức nào rồi.
Mặt tôi nóng lên, chỉ muốn rời khỏi đây thật nhanh.
Ra khỏi phòng bệnh, tôi bất ngờ chạm mặt Hạ Yến Tân. Anh đang đỡ lấy Bạch Tiểu Tiểu mềm nhũn dựa sát vào người từ đầu hành lang đi tới.
Nhìn thấy tôi, Hạ Yến Tân hơi sững lại, rồi cau mày khó chịu:
“Sao giờ em mới tới? Anh bảo em nấu cháo đâu?”
Bạch Tiểu Tiểu thấy tôi liền nép chặt hơn vào người anh.
Tôi nhìn người đàn ông ngang nhiên và cô gái bé nhỏ bám víu kia, chậm rãi nhả hai chữ:
“Không nấu.”
“Vì sao không nấu? Anh nói cho em biết An Du, giận dỗi cũng phải có chừng mực! Điện thoại không nghe, anh giao gì cũng không làm là sao?”
Tức giận đến mức tôi chỉ ho khan mà không thốt được lời.
Bên cạnh vang lên giọng trầm thấp của Giang Tầm Chi:
“Muốn ăn thì tự nấu, không nấu được thì gọi ngoài. Sao lại bắt An Du làm? Cô ấy là bảo mẫu của hai người chắc?”
Nhìn thấy Giang Tầm Chi, mặt Hạ Yến Tân khựng lại. Anh ta quen biết Giang Tầm Chi.
Ngượng ngùng một thoáng, anh vội biện hộ:
“Anh nghĩ An Du cũng rảnh…”
“Anh lấy gì chắc cô ấy rảnh? Nếu mắt anh không có vấn đề, chắc cũng nhìn ra cô ấy đang không khỏe chứ?” – Giang Tầm Chi lạnh giọng.
Lúc này Hạ Yến Tân mới đưa mắt nhìn tôi, cuối cùng nhận ra sự nhếch nhác.
“An Du, em sao thế?”
“Cô ấy bệnh. Hôm qua ngất ngoài đường.” – Giang Tầm Chi đáp.
Hạ Yến Tân nhìn tôi đầy khó tin:
“Em thật sự bệnh? Anh tưởng em giả vờ…”
Bị kéo chuyện riêng tư trước mặt sếp khiến tôi cảm thấy rất mất mặt.
Tôi không nghe Hạ Yến Tân nói nữa, lách qua anh đi thẳng.
Hạ Yến Tân đưa tay định kéo tôi lại, nhưng chưa kịp chạm tới, Bạch Tiểu Tiểu trong lòng anh bỗng rên khẽ:
“Anh Yến Tân, em thở không nổi… em khó chịu quá…”
Cô ta há miệng thở dốc như cá sắp chế//t.
Hạ Yến Tân lập tức dồn hết chú ý vào Bạch Tiểu Tiểu, bế cô ta chạy thẳng về phía phòng bác sĩ.
Tôi không ngoái lại, bước thẳng đến thang máy.
Giang Tầm Chi theo sau, vào thang máy, anh bật cười:
“Hay thật, diễn xuất vụng về như thế mà cũng có người tin!”
6
Tối Hạ Yến Tân mới về. Tôi đã ăn tối, tắm rửa, chuẩn bị ngủ.
Anh đẩy cửa vào phòng ngủ:
“An Du, anh không biết em bệnh… anh tưởng…”
“Tôi mệt, muốn nghỉ.” – tôi cắt ngang.
Bị tôi chặn lời, nét khó xử hiện rõ trên mặt Hạ Yến Tân. Trước giờ, dù anh có quá đáng thế nào, chỉ cần vài lời dỗ dành là tôi bỏ qua.
Có lẽ vì sự dễ dãi ấy mà anh tưởng tôi không có tính khí.
Anh đứng đó mặt nặng như chì, còn tôi chẳng bận tâm, kéo chăn trùm đầu.
Người đàn ông đứng cạnh giường hồi lâu.