1
Tôi nhận được tin chị dâu gặp chuyện thì vội vã lao tới bệnh viện.
Ngoài phòng cấp cứu, ba mẹ, anh trai và mẹ chị dâu đều đang lo lắng đứng chờ. Tôi vừa bước đến, còn chưa kịp hỏi chuyện gì đã xảy ra thì mẹ chị dâu đã lao thẳng về phía tôi, chỉ vào mặt mà mắng xối xả: “Tất cả là do cô! Tất cả là tại cô!”
“Nếu không phải vì cô thì con gái tôi đâu có bị thương!”
Anh trai tôi nhanh chóng phản ứng lại, lập tức chắn trước mặt tôi rồi bất đắc dĩ nói: “Mẹ, sao lại đổ hết lên đầu Nguyệt Nguyệt được chứ?”
“Tiểu Hy bị ngã là do tự cô ấy không đứng vững…”
Mẹ tôi cũng tiến lên, khó chịu kéo tôi ra sau lưng bà. Thế nhưng mẹ chị dâu vẫn không chịu buông tha mà the thé nói: “Nếu không phải vì nó muốn mua nhà, con gái tôi có tức đến mức đó không?”
“Còn ngã nữa hả?”
Tôi hoàn toàn mù mờ. Tôi mua nhà thì liên quan gì đến việc chị dâu giận dữ đến nỗi ngã cơ chứ?
Tôi kéo nhẹ vạt áo mẹ rồi ra hiệu hỏi bằng ánh mắt. Mẹ tôi không trả lời mà chỉ nhìn chằm chằm vào anh trai tôi và bên thông gia.
Anh trai thấy vậy thì vội vàng dỗ mẹ vợ ngồi xuống.
Ba tôi đứng bên cạnh, mặt đen như than, không nói một lời.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng cấp cứu mở ra. Chị dâu được đẩy ra ngoài. Bác sĩ nói thai phụ không bị ngã nặng, tuy có chảy má/u một chút nhưng may mắn là cả mẹ lẫn thai nhi đều không có gì đáng lo ngại. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn thì vẫn nên ở lại bệnh viện theo dõi vài ngày.
Nghe không sao, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi theo ba mẹ vào thăm chị dâu. Cô ta nằm trên giường, gương mặt thanh tú trắng bệch, mắt sưng đỏ như vừa khóc xong. Cô ta vừa thấy tôi bước vào thì lập tức quay mặt đi, thái độ ghét bỏ hiện rõ.
Tôi càng lúc càng thấy hoang mang.
Trong bệnh viện không cần quá nhiều người chăm sóc nên mẹ chị dâu ở lại trông nom. Anh trai tôi bảo cần về lấy đồ cho chị dâu nên cùng về với chúng tôi.
Hai người họ sống ở căn hộ mới mà ba mẹ tôi đã mua riêng cho vợ chồng họ, nằm ngay khu bên cạnh.
Trên đường về, ba tôi trầm mặc không nói một lời. Ông vừa bước vào nhà, đã đập mạnh một cái lên bàn, lửa giận bốc ngùn ngụt rồi chỉ thẳng vào mặt anh tôi: “Tiền mua nhà cho Nguyệt Nguyệt là tiền của ba mẹ. Hai đứa lấy tư cách gì mà cấm?”
“Khi nào thì ba mẹ mua nhà cho con gái cũng phải được sự cho phép của con trai với con dâu hả?”
“Vậy mà còn dám quay về làm loạn?”
“Ba nuôi mày hơn hai mươi năm, liêm sỉ với hiếu đạo đều nuôi vào bụng chó hết rồi hả?”
Sắc mặt anh tôi lập tức trở nên khó coi, lí nhí mở miệng: “Ba, không phải con… Là Tiểu Hy…”
Ba tôi gạt phăng: “Tiểu Hy! Mày còn mặt mũi nhắc tới cô ta à? Rõ ràng biết bụng dạ cô ta không tốt, không khuyên can đã đành, lại còn theo cô ta về nhà gây chuyện.”
“Là lỗi của ba mẹ lúc trước, đã quá nuông chiều hai đứa nên mới để tụi bây cướp mất căn nhà vốn dĩ thuộc về em gái mày.”
“Nuôi ra cái tính tham lam vô độ nên giờ mới được đằng chân lân đằng đầu!”
Tôi nghe xong đoạn đối thoại giữa ba và anh trai thì mới hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Năm nay tôi mới tốt nghiệp đại học, công ty nằm ở phía nam thành phố, còn nhà thì ở tận phía bắc. Mỗi ngày đi làm mất hơn hai tiếng đồng hồ.
Ba mẹ xót tôi nên muốn mua cho tôi một căn hộ gần công ty.
Tuần trước đã đặt cọc xong xuôi.
Chị dâu biết chuyện thì tỏ vẻ không hài lòng. Hôm nay còn cố tình kéo anh tôi về nhà làm ầm ĩ, không cho ba mẹ mua.
Cô ta nói số tiền mua nhà là “tiền của vợ chồng họ”, tại sao ba mẹ lại đem “tiền của họ” đi mua nhà cho tôi?
Trong lúc cãi vã, cô ta không cẩn thận trượt chân ngã rồi phải vào viện.
Tôi nghe xong toàn bộ sự tình, cũng chỉ biết vừa bực vừa buồn cười.
2
Nhà tôi là gia đình trí thức. Trước khi nghỉ hưu, ba mẹ đều là kỹ sư cao cấp nên tư tưởng cũng không hề cổ hủ.
Trong mắt họ, con trai con gái đều như nhau. Từ nhỏ, anh trai tôi có gì thì tôi cũng có cái đó. Nhà cửa cũng không ngoại lệ.
Căn hộ mà vợ chồng anh trai tôi đang ở hiện tại, vốn dĩ là căn mà ba mẹ định mua cho tôi.
Năm đó, ba mẹ đã nói với anh em chúng tôi rằng muốn mua nhà cho cả hai. Anh trai tôi lớn hơn tôi sáu tuổi, suy nghĩ cũng xa hơn. Anh ta cho rằng mình khó có khả năng phát triển ở quê nhà nên bảo ba mẹ chưa cần mua vội, đợi sau này lập gia đình rồi mua ở nơi anh ta định cư.
Còn tôi từ nhỏ đã rất quấn quýt ba mẹ, lại thích ở gần nhà, đến cả đại học cũng học trong thành phố. Sau khi hỏi ý kiến tôi thì ba mẹ quyết định mua cho tôi một căn hộ ở khu bên cạnh.
Thế rồi vòng vo một hồi, anh trai tôi lại kết hôn với một cô gái bản địa. Kế hoạch định cư nơi khác bị hủy bỏ, hai người chọn ở lại thành phố này. Ba mẹ vui mừng vì điều đó nên chủ động bỏ tiền để hai người tự chọn nhà.
Nhưng chị dâu thì kén chọn đủ kiểu. Hết chê vị trí không đẹp, lại than khu vực không tốt hoặc là không vừa ý vì thời gian bàn giao nhà quá muộn, không thể chuyển vào ở ngay. Cô ta nhất quyết không chịu ở nhà cũ. Lựa tới lựa lui, cuối cùng lại nhắm vào căn nhà của tôi.
Nó nằm trong khu hạng nhì, tiện ích đầy đủ, sau mấy năm phát triển thì bệnh viện, trường học đều đã mọc lên xung quanh. Quan trọng hơn cả là nhà đã được trang bị đầy đủ nội thất, chỉ cần xách vali vào ở.
Cô ta thấy món hời trước mắt nên lập tức bày trò khóc lóc ầm ĩ, nằng nặc bắt anh tôi đòi lại căn nhà.
Anh trai tôi xót cô ta có hoàn cảnh gia đình không tốt nên từ lúc yêu nhau đến giờ hầu như việc gì cũng chiều theo. Cuối cùng anh ta đành mặt dày nói chuyện với ba mẹ.
Còn tôi không đành lòng thấy ba mẹ khó xử nên đã nhịn đau nhường lại căn nhà đó. Ba mẹ cũng trả lại cho tôi số tiền mua ban đầu và nói đợi tôi tốt nghiệp sẽ dùng số tiền đó mua cho tôi căn mới.
Ai ngờ, bây giờ cô ta lại trở mặt như trở bàn tay, miệng dám nói tiền mua nhà là tiền của cô ta.
Tôi uất ức không chịu nổi, quay sang nói với anh trai: “Anh, lúc đó rõ ràng hai người đều nghe thấy, nếu chuyển căn nhà sang cho anh thì ba mẹ sẽ mua lại cho em một căn khác.”
“Sao mới qua một năm rưỡi mà anh chị đã phủi sạch trách nhiệm rồi?”
Anh tôi đỏ mặt, lảng tránh ánh mắt tôi: “Nguyệt Nguyệt, là anh sai với em…”