Trương Xuân Mai thấy ba mẹ tôi không mềm lòng thì nghiến răng nói: “Mấy người thiên vị ‘người ngoài’ như vậy, không sợ sau này con trai con dâu không nhận mấy người, bỏ mặc không lo dưỡng già sao?”
“Đến lúc hai người già nằm liệt giường, nước tiểu và phân đầy người mà không ai ngó tới thì đừng hối hận!”
Lời lẽ bà ta cay độc, đầy oán hận vì không đạt được mục đích.
Ba mẹ tôi nghe mà phì cười, chẳng thèm tranh cãi nữa. Họ quay sang gọi tôi và nói khi nào rảnh sẽ đưa tôi đi mua nhà.
Họ vừa dứt lời thì mặt chị dâu và Trương Xuân Mai đều xanh mét như tàu lá.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng. Chị dâu viện cớ mang thai mệt mỏi, nhờ mẹ đỡ vào phòng nghỉ ngơi. Hai người vừa vào, đã đóng cửa thì thầm suốt đến tối mới ra. Không biết lại đang bày trò gì.
6
Thứ Bảy.
Hai mẹ con họ thấy ba mẹ thật sự chuẩn bị dẫn tôi đi xem nhà.
Họ còn tưởng chuyện chỉ là lời nói lúc nóng giận nên cuống lên.
Trương Xuân Mai túm chặt lấy túi xách đựng giấy tờ mua nhà của tôi, nhất quyết không buông. Bà ta bị hỏi thì ấp a ấp úng, chẳng nói ra được lý do chính đáng nào.
Trong lúc hoảng loạn, bà ta liếc mắt ra hiệu cho chị dâu. Cô ta lập tức hiểu ý, ngã sụp xuống đất, ôm bụng kêu đau.
Cả nhà không dám chậm trễ, vội đưa cô ta vào viện.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói không sao. Nhưng vừa xuất viện, cô ta lại bắt đầu kêu không khỏe.
Lặp đi lặp lại vài lần, đến bác sĩ cũng bực bội mà mắng thẳng: “Không có bệnh thì đừng chiếm dụng tài nguyên y tế!”
Hai mẹ con ngồi rúm ró ở đó, không dám nói một lời.
Mẹ tôi xưa nay vốn hiền lành, nhìn thấu tâm địa của họ thì cũng giận thật sự, nắm tay kéo tôi đi thẳng đến trung tâm bán nhà.
Ba tôi quét ánh mắt lạnh băng về phía chị dâu rồi bước theo.
Trương Xuân Mai vội vàng đỡ chị dâu chạy theo sau, miệng không ngừng xin lỗi và nhận sai. Nhưng ba mẹ tôi chẳng thèm để ý.
Xe nhanh chóng đi đến trung tâm bất động sản. Nhân viên môi giới đã được liên hệ từ trước, niềm nở bước ra đón, đưa hợp đồng đã chuẩn bị sẵn đến trước mặt.
Ngay lúc tôi chuẩn bị ký tên, chị dâu hét lên một tiếng chói tai, lao tới xé nát tờ hợp đồng.
Mẹ tôi thản nhiên bảo nhân viên in lại một bản khác. Cô ta như phát điên, quay sang nhìn ba mẹ tôi rồi giận dữ quát: “Nếu hai người thật sự mua nhà cho Tần Nguyệt, tôi sẽ phá thai!”
Ba mẹ tôi sững sờ vài giây rồi lạnh lùng nói: “Đó là con của cô, muốn bỏ thì bỏ…”
“Đừng mang đứa nhỏ ra làm điều kiện trao đổi, vô dụng thôi!”
Trương Xuân Mai thấy con gái không đạt được gì thì vỗ đùi ngồi phịch xuống ngay trước cửa, bắt đầu ăn vạ: “Trên đời sao lại có loại ba mẹ như thế này, lấy tiền con trai con dâu đi mua nhà cho con gái!”
“Một đứa con gái tốn cơm thì có đáng để họ yêu chiều như vậy không?”
“Thật là trái luân thường đạo lý mà…”
Tiếng khóc lóc om sòm khiến những người đang xem nhà xung quanh phải ngoái lại nhìn. Có người hóng chuyện còn rút điện thoại ra quay phim.
Chị dâu thấy có người quay, cũng lập tức ôm bụng khóc nức nở như thể chịu uất ức đến cùng cực. Một thai phụ nước mắt đầm đìa, một bà mẹ ruột đầy căm phẫn, nhanh chóng khiến hiện trường rộ lên lời bàn tán.
Ba mẹ tôi đứng giữa ánh mắt dò xét của đám đông, sắc mặt tức giận mà vẫn phải giữ bình tĩnh.
Còn tôi nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, chỉ thấy cả thế giới quan như sụp đổ.
Giờ tôi mới hiểu vì sao khi anh chị cưới nhau, ba mẹ lại cực lực phản đối.
Môn đăng hộ đối, đôi khi không chỉ nói đến tài sản mà còn là nền tảng giáo dục và nhận thức.
Ngay lần đầu gặp mặt, Trương Xuân Mai đã trơ tráo đòi sính lễ 50 vạn, thấy nhà tôi đưa tiền dễ dàng, sau đó lại ngang nhiên đòi thêm. Lý do là để dành cưới vợ cho con trai bà ta. Mà chị dâu tôi cũng đồng tình với việc đó.
Ba mẹ chắc hẳn đã nhận ra vấn đề từ lúc ấy nên mới cố ngăn cản. Sợ sẽ có ngày xảy ra chuyện như hôm nay.
Nực cười là tôi còn từng đứng ra bênh vực cho chị dâu. Giờ nghĩ lại, đúng là buồn cười thật.
Nhân viên môi giới thấy Trương Xuân Mai càng lúc càng la to… Cuối cùng cũng ra mặt.
Mấy người này vốn dĩ sành sỏi, chẳng ai lại để một vụ mua bán gần thành công bị phá ngang như thế. Từng nhóm bước ra, người thì giải tán đám đông, người thì giữ người gây rối, còn người khác thì in lại hợp đồng.
Cuối cùng, tôi cũng hoàn tất thủ tục mua nhà.
Có lẽ vì ba mẹ đều đã tức đến cùng cực, còn đặc biệt bỏ thêm tiền để đổi sang căn hộ rộng hơn.
Hi vọng tan thành mây khói, Trương Xuân Mai đứng chửi rủa không ngừng, sau đó chạy ra góc gọi điện thoại.
Chị dâu run rẩy cả người, ánh mắt như nhiễm độc, trừng trừng nhìn tôi. Cô ta bất ngờ… Khom người ôm bụng, rên rỉ kêu đau.
Từ giữa hai chân, máu bắt đầu chảy ra…