1
Hôm ấy tôi và mẹ đi lấy kết quả kiểm tra của chị.
Mẹ nghi hoặc hỏi bác sĩ:
“Sao nó lại bị trầ/m cả/m? Nó học lớp 8 rồi đấy!”
Bác sĩ thở dài bất lực:
“Chị có từng để ý tại sao cứ về nhà là con bé lại khó thở, run rẩy không?”
Mẹ cau mày:
“Nhưng nó học lớp 8 rồi, năm sau phải thi lên cấp 3 nữa.”
Bác sĩ đưa đơn thu//ốc:
“Bệnh tình của con gái chị buộc phải dùng thu//ốc. Nếu không, hậu quả rất nghiêm trọng.”
Mẹ kéo tay tôi, không nói một lời, xoay người bỏ đi.
Tôi ngẩng đầu kinh ngạc:
“Mẹ, mình không lấy thu//ốc cho chị sao?”
Mẹ bực bội:
“Lấy thu//ốc gì? Phí tiền! Nó học lớp 8 rồi. Tiền đó mua hai cuốn sách bài tập còn hơn.”
Tôi đứng sững, tay chỉ ra cửa bệnh viện.
“Nhưng bác sĩ nói… không uống thu//ốc là chị sẽ ch//ết.”
Mẹ chẳng nghe, lôi xềnh xệch tôi đi:
“Ch//ết gì mà ch//ết! Nó rảnh quá nên mới mắc mấy cái bệnh kỳ quái đó. Bận rộn lên là khỏi ngay!”
Nói xong, mẹ dẫn tôi vào cửa hàng bán sách tham khảo trước cổng trường.
Dùng hai trăm tệ, mẹ mua cho chị một đống bài tập mới.
Mẹ lật xem, gật gù hài lòng:
“Ừm! Thế này mà không đỗ nhất trung thì mẹ không tin nữa!”
Nhất Trung là trường trọng điểm duy nhất của thành phố.
Mẹ liếc tôi, nghển cổ lên:
“Đi! Đi đón chị mày. Để người ta xem mẹ của học sinh đứng đầu năm cấp 2 là thế nào!”
Không hiểu sao tôi chẳng muốn đi chút nào.
Thậm chí còn thấy mất mặt kinh khủng.
Nhưng tôi vẫn phải lẽo đẽo theo sau mẹ.
Chúng tôi đến đúng lúc trường tan học.
Vừa ngẩng đầu, tôi thấy chị đưa đồng phục cho một bạn nam bên cạnh.
Cậu ta nói gì đó, chị khẽ nở nụ cười.
Hỏng rồi!
Mặt mẹ lập tức sầm xuống.
Mấy cuốn sách bài tập trên tay bị bóp tới mức phát ra tiếng “soạt soạt”.
Rồi mẹ lao tới như phát điên.
Mẹ tóm chặt cổ tay chị, giáng xuống một cái tát nảy lửa.
“Tống Gia Nguyệt, mày muốn ch//ết phải không? Ở nhà thì mặt nặng mày nhẹ, kêu bị bệnh này bệnh kia.
Sao tới trường thì hết bệnh ngay hả? Còn ong bướm với con trai? Khỏe thế cơ mà!”
“Bác sĩ còn bảo mày bị trầ//m cả/m? Tao nhổ vào! Mẹ hiểu con nhất, tao đoán không sai đâu.”
“Mày bị bệnh lẳng lơ!”
2
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mẹ nói quá đáng đến mức làm tôi phát hoảng.
Bà nội hàng xóm cũng từng chửi con dâu như vậy — và chồng cô ta đánh cô ta suốt ngày.
Mẹ mà chửi chị như thế, lỡ ai đó đánh chị thì sao?
Quả nhiên, mắt chị đỏ bừng, sợ hãi và tủi nhục lan khắp gương mặt.
Nước mắt rơi từng giọt lớn.
Mẹ quay sang tôi:
“Nhìn chị mày đi! Nó giống người bệnh không? Học lớp 8 rồi! Lớp 8 rồi!
Không nghĩ tới chuyện học, chỉ biết tơ tưởng đàn ông. Thi trọng điểm kiểu gì?”
Chị nghẹn ngào không nói nổi một chữ.
Cậu con trai lúc nãy vội chạy lại:
“Cô ơi, cô hiểu lầm rồi. Con chỉ nhờ bạn Gia Nguyệt cầm hộ con cái áo thôi.”
Mẹ phẩy tay, chẳng giữ chút phong thái nào của “mẹ học sinh đứng đầu khối”:
“Không nhờ ai, lại nhờ nó? Áo mặc sát người mà để con gái cầm.
Hay là hai đứa ở chung giường luôn rồi? Trong trường chắc làm ra đủ thứ chuyện rồi nhỉ?”
“Tôi cũng từng ở tuổi các người, đừng tưởng bịa chuyện là qua mặt được!”
Lúc này, đã có rất nhiều người kéo đến xem.
Có người xì xào nói xấu chị, cũng có người bênh chị.
“Thấy chưa, tôi nói Gia Nguyệt với Giang Hiển yêu nhau mà.”
“Hừ, đùa! Nhà Giang Hiển giàu thế, nhìn trúng nó á?”
“Nhìn mẹ Gia Nguyệt kìa, rách rưới như bà già.”
“Haha! Cả cụ cố tôi mặc còn đẹp hơn.”
Những lời đó đâm thẳng vào lòng mẹ.
Mặt bà méo mó lại, mắt nheo lại, trừng Giang Hiển:
“Mày ngủ với con tao rồi đúng không?”
Giang Hiển sợ đến mức run bắn, không ngờ một người lớn lại nói kiểu đó.
Cậu ta vội lắp bắp:
“Không… không phải ạ. Cô hiểu lầm rồi. Hôm qua kiểm tra tháng, con làm sai câu cuối môn Toán.
Con nhờ Gia Nguyệt giảng lại. Tới giờ tan học vẫn chưa giảng xong, nên vừa nãy bạn ấy giải thích nốt cho con.”
Mẹ nhướng mày:
“Thật không? Nó giảng cho mày, miễn phí à?”
Giang Hiển như chộp được cọng rơm cứu mạng:
“Không không! Hôm nay con về sẽ nói mẹ con gửi phí học cho bạn ấy!”
Mẹ lúc này mới gật đầu hài lòng.
Nhưng tôi lại thấy trong mắt chị lóe lên một thứ cảm xúc chưa từng thấy trước đây.
Là hận.
3
Lẽ ra màn náo loạn này nên dừng lại tại đó — nhưng giáo viên chủ nhiệm của chị xuất hiện.