1
“Mẹ có chuyện này muốn nói, con đừng giận nhé.”
Giọng mẹ từ đầu dây bên kia vang lên, dè dặt lại pha chút lấy lòng.
“Mẹ cứ nói đi, con sao mà giận mẹ được.”
“Ừm… là cái vòng con tặng hôm Trung thu đó…”
Giọng bà kéo dài, đầy ảo não.
“Mẹ bất cẩn quá… lúc rửa bát quên tháo ra, thế là va vào mép bồn, sứt mất rồi…”
Tôi như nín thở, ngón tay siết chặt lấy điện thoại.
Chiếc vòng đó, là tôi dành nửa năm tiền lương, chạy khắp các cửa hàng ngọc mới chọn được.
Nước ngọc trong, sắc tươi sáng.
Là món quà tôi dồn hết tâm ý để tặng mẹ dịp Trung thu.
Mà… thực ra tôi cũng không quá bất ngờ.
Từ nhỏ đến giờ, mẹ luôn là người vụng về, lóng ngóng.
Quà tôi tặng, từ thiệp tay tự làm đến áo ấm hàng hiệu, chẳng món nào trụ được quá lâu trong tay mẹ, sớm muộn gì cũng bị bà làm hỏng.
Nhưng lần này là vòng tay.
Là món quà tôi dốc hết lòng mà mua.
Nói không xót thì là nói dối.
Nhưng so với chiếc vòng, điều tôi lo hơn là — sức khỏe của bà:
“Mẹ có bị sao không? Mảnh vỡ có cứa vào tay không?”
“Không sao, chỉ là cái vòng thôi…”
Giọng bà trĩu nặng áy náy.
Camera chao đảo một lúc, rồi tôi thấy mẹ giơ tay còn lại lên, tự đập mạnh vào đùi.
Âm thanh trầm đục vang lên rõ mồn một qua màn hình.
“Trời ơi! Mẹ đúng là cái đồ thô kệch!
Cả đời chẳng biết giữ gìn!
Món quà quý như thế mà mẹ lại làm hỏng mất rồi!”
Tôi vội vàng dịu giọng dỗ dành:
“Mẹ ơi, chỉ là một cái vòng thôi mà, hỏng thì hỏng, người không sao là tốt nhất rồi.
Con tặng mẹ để mẹ đeo, chứ đâu phải để ngắm cho sợ vỡ!”
Bà vẫn lặp đi lặp lại tự trách.
Tôi nghe mà sống mũi cay xè.
Là cảm giác xót xa bất lực đan xen.
Xót vì mẹ cả đời tiết kiệm, lại vì một món quà mà tự trách đến vậy.
Càng xót vì rõ ràng chỉ là sự cố, bà lại đổ hết lỗi lên mình.
Tôi dỗ mãi, cam đoan hết lần này đến lần khác rằng mình không hề giận, mẹ mới bán tín bán nghi mà tắt cuộc gọi.
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi yên lặng trên ghế văn phòng rất lâu.
Trong đầu cứ hiện lên khuôn mặt mẹ sắp khóc và vết sứt trắng toát trên chiếc vòng tay.
2
Hôm sau, tôi xin nghỉ nửa buổi, đến trung tâm giao dịch đá quý lớn nhất thành phố.
Không chút do dự, tôi quẹt thẻ mua luôn một chiếc vòng ngọc phỉ thúy.
Xanh biếc toàn bộ, nước ngọc trong veo như sắp nhỏ ra từng giọt.
So với chiếc trước, giá gấp ba lần.
Tôi nghĩ, có lẽ dùng tình yêu đắt giá hơn, sẽ bù đắp được cái vết sứt nhức nhối kia.
Lần này, tôi rút kinh nghiệm.
Không định tặng mẹ trực tiếp, kẻo bà lại từ chối bằng đủ mọi lý do.
Tôi tính sẽ nhân lúc về nhà, lén giấu chiếc vòng ở chỗ dễ thấy nhất trong phòng mẹ, cho bà một niềm vui bất ngờ.
Đúng lúc đó, mẹ lại nói muốn ra ngoài nhảy quảng trường.
Vậy là cả căn nhà chỉ còn mình tôi — thời gian lý tưởng để cất món quà.
Tủ đầu giường của mẹ có ba ngăn, ngăn nào cũng chật ních.
Tôi ngồi xuống mở ngăn dưới cùng, vừa định nhét chiếc hộp vào góc, thì ngón tay chợt khựng lại.
Trong góc ngăn kéo, có một bức vẽ được ép nhựa cẩn thận nằm yên.
Là một tờ giấy A4 đã ngả vàng.
Nét vẽ nguệch ngoạc, hình người xiêu vẹo, vài chiếc bánh trung thu không cân xứng, mặt trời còn bị vẽ thành hình tam giác.
Góc phải bên dưới, là dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút màu:
“Ngày 1 tháng 10 năm 2001 – Chúc mẹ Trung thu vui vẻ – Trương Gia Hạo.”
Là bức vẽ của em trai hồi nhỏ.
Tôi chạm nhẹ vào lớp ép plastic, dù viền nhựa đã sờn cũ nhưng không hề bong tróc, giữ tấm giấy mỏng nguyên vẹn như lúc đầu.
Bỗng dưng, mắt tôi cay xè, nóng rát.
Tôi chợt nhớ ra, hồi nhỏ tôi cũng từng vẽ cho mẹ.
Tôi tỉ mẩn ngồi hai ngày bên bàn học, dùng bộ màu nước tốt nhất để vẽ thiệp sinh nhật.
Hí hửng đưa mẹ, bà chỉ liếc qua rồi hờ hững nói “Biết rồi”, tiện tay đặt tấm thiệp dưới cốc nước trên bàn trà.
Hôm sau, thiệp bị loang màu, nhăn nhúm, lem nhem như một mớ hỗn độn.
Tôi ôm tấm thiệp khóc nức nở.
Mẹ chỉ khoanh tay đứng bên cạnh, mất kiên nhẫn bảo:
“Chỉ là cái tranh rách, có đáng gì đâu mà khóc như vậy?”
Lúc đó, tôi nghĩ là vì món quà mình quá rẻ tiền, nên mẹ mới không thích.
Thế là tôi cố gắng kiếm tiền, tiết kiệm từng đồng, mua quà cho mẹ.
Thời đại học, tôi nhịn ăn nhịn mặc mua khăn choàng lông cừu, mẹ đeo hai lần rồi kêu “ngứa cổ”, vứt vào góc tủ.
Sau này đi làm, mua máy massage tặng, chưa tới nửa tháng mẹ đã bảo “nút bấm khó dùng”, rồi bị tôi phát hiện dưới đáy thùng giấy trong kho.
Ngay cả chiếc vòng xuân đới thái đắt tiền kia, cũng chỉ ở trên tay mẹ chưa tới một ngày.
Vậy mà…
Bức tranh nguệch ngoạc em trai vẽ từ hơn hai mươi năm trước, mẹ lại cẩn thận ép nhựa, cất trong ngăn kéo sâu nhất, giữ gìn đến tận bây giờ.
Tim tôi như bị một bàn tay băng giá bóp chặt, đau đến mức không thở nổi.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra tất cả.
Thì ra mẹ không phải không biết trân trọng.
Bà chỉ là… không trân trọng những thứ tôi tặng.
Hay nói đúng hơn, không trân trọng tôi.