5
Cơn mưa như muốn trừng phạt sự “không đúng lúc” của tôi.
Trên ứng dụng gọi xe, hàng chờ dài đến 99+.
Đợi mãi mới gọi được một chiếc.
Tới khách sạn Grand Hyatt, tôi đã ướt như chuột lột.
Cửa phòng riêng khép hờ, bên trong rộn rã tiếng cười nói.
Tôi vừa định đẩy cửa, thì nghe giọng mẹ quen thuộc mà xa lạ, mang theo chút khoe khoang:
“Ôi trời, các chị xem này, đây là quà Trung thu nhà Hạo Hạo mua cho tôi đó – bảo là gì nhỉ, chuỗi hạt thạch anh trắng, nâng cao năng lượng gì đấy!”
Tôi nhìn qua khe cửa.
Mẹ ngồi ở ghế chính, giơ cao cổ tay khoe với cả bàn họ hàng.
Dưới ánh đèn, vẫn thấy rõ chuỗi hạt tầm thường, rẻ tiền nhất trong các loại thạch anh trắng.
Nhưng trên khuôn mặt bà, lại rạng rỡ một niềm kiêu hãnh, mãn nguyện mà tôi chưa từng thấy.
Một bà cô ghé sát, trầm trồ khen ngợi:
“Ôi, Hạo Hạo nhà chị đúng là thật thà hiếu thảo! Không như con nhà tôi, chỉ biết chọc tức tôi!”
“Đúng đấy, đúng đấy, Hạo Hạo nhà chị mới thật là chu đáo, không như con nhà tôi, chỉ biết đòi tiền. Phúc của chị, chúng tôi có ghen tỵ cũng chẳng bằng!”
Lời nịnh nọt vang lên rộn ràng khắp phòng.
Mẹ tôi cười tít mắt, miệng lại tỏ vẻ khiêm tốn:
“Ôi dào, con nít mà, tiêu xài linh tinh! Tôi nhắc nó bao nhiêu lần rồi mà nó có chịu nghe đâu!”
Trong tiếng khen không dứt, bỗng có ai đó hỏi một câu:
“Chị dâu, Trung thu Hạo Hạo tặng chị quà, còn Trí Duyệt thì sao? Nó tặng chị món gì hay không?”
Không khí trong phòng chợt khựng lại một thoáng.
Tôi thấy nụ cười trên mặt mẹ hơi sượng lại, rồi bà vẫy tay, giọng vừa khó nói vừa cố tỏ ra rộng lượng:
“Ôi, quà cáp gì đâu, có cũng được, không có cũng chẳng sao, chỉ cần nó để mẹ trong tim là hơn tất thảy.”
Lời bà nghe như đang bênh tôi, nhưng cả bàn họ hàng đều hiểu ngầm ý bên trong:
Tôi không tặng gì.
Nhưng thực ra, tôi đã tặng chiếc vòng xuân đới thái đắt đỏ kia.
Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn vào, cửa phòng bị mở bung ra.
Trong – ngoài phòng, ánh mắt mọi người bất ngờ chạm thẳng vào tôi.
Tôi thấy thoáng qua trên mặt mẹ một tia hoảng hốt, bối rối nhanh đến mức tưởng như mình nhìn nhầm.
Giây sau, bà đã đổi sang vẻ xót xa lo lắng, vội vàng bước đến chỗ tôi:
“Trí Duyệt, sao con ướt sũng thế này? Tới lúc nào? Sao không nói trước với mẹ một tiếng!”
Tôi nhìn bà, khóe miệng nhếch lên, giọng khản đặc:
“Vừa tới.”
Bà lập tức kéo tôi vào trong, vừa đi vừa liên tục giải thích với đám họ hàng:
“Cái con bé này, lúc nào cũng hấp tấp! Mưa to thế mà không mang ô! Mau mau, tìm chỗ ngồi cho nó, kẻo cảm lạnh!”
Đám người cũng ào ào hùa theo, thu xếp cho tôi một chỗ ngồi.
Chỗ đó ở cuối bàn, xa mẹ nhất.
Còn em trai tôi – Trương Gia Hạo – thì ngồi vững vàng bên tay phải mẹ, vị trí thân thiết nhất, quan trọng nhất.
6
Trên bàn ăn.
Dì Hai bỗng nhìn mẹ tôi, giọng pha chút ghen tỵ:
“Nghe nói nhà cũ của chị sắp được giải tỏa à?”
Động tác gắp thức ăn của tôi khựng lại.
Chuyện này, mẹ chưa bao giờ nói với tôi một câu.
Mẹ tôi vẫn giữ nụ cười nhã nhặn, khoát tay:
“Mới là tin đồn thôi, chưa đâu vào đâu cả.”
“Tin đồn gì mà tin đồn?” – cô Ba cất cao giọng:
“Tôi còn nghe Hạo Hạo nhà chị đã đi xem nhà mới rồi! Ở khu ven sông, cái ‘Nhất Hào Viện’ gì đó, căn hộ rộng mênh mông! Trời ơi, vị trí ấy tương lai giá còn lên khối!”
Tôi quay đầu nhìn mẹ.
Nụ cười trên mặt bà thoáng sượng nhưng nhanh chóng lấy lại, còn giả bộ lườm cô Ba:
“Chị chỉ được cái miệng nhanh! Chưa chốt gì mà!”
Đám họ hàng vẫn nhao nhao:
“Chị lo xa thật, con trai lấy vợ có nhà đàng hoàng mới thể diện.”
“Chỗ ven sông đấy tốt lắm, giá tăng ghê gớm, chị vì con trai mà hao tâm tổn sức quá.”
Tôi đặt đũa xuống, vang lên tiếng “cạch” rõ ràng.
“Mẹ, chuyện giải tỏa sao chưa bao giờ có ai nói với con?”
Cả bàn cùng nhìn sang.
Mẹ tôi như bị kim châm, gượng gạo:
“Ôi dào, con xem này, giải tỏa còn chưa có quyết định cuối, nói ra lại làm con phân tâm. Con bận công việc, mẹ không muốn làm phiền.”
“Nhưng Trương Gia Hạo đã đi xem nhà mới rồi.”
“Nếu hôm nay con không nghe lỏm được, mẹ định lúc nào mới nói? Đợi đến khi em con có sổ đỏ à?”
Nụ cười của mẹ sượng hẳn.