5.
Tôi cố tình đứng nán lại một lúc, đợi đến khi khán giả cuồng nhiệt đều đã yên vị vào “ghế đầu sân khấu”, tôi mới từ tốn bước vào.
“Là chị Phó! Chị Phó đến rồi kìa!”
Đám đông reo lên như vỡ chợ, nhiều gương mặt trẻ còn rớm nước mắt vì xúc động.Họ lập tức chủ động tách ra, nhường hẳn một lối đi giữa đám đông.
Tôi bước chậm rãi qua con đường hoa người ấy, đứng trước mặt Lưu Minh.
Hắn ôm bó hoa hồng xanh, đôi mắt long lanh đầy “tình cảm” nhìn tôi đắm đuối, rồi từ từ quỳ một chân xuống đất.
“Minh Châu… hãy lấy anh.Anh thề sẽ mãi mãi yêu em, bảo vệ em.
Cả con người này, cả trái tim này – đều thuộc về em và con.”
“Sau này, anh sẽ lo kiếm tiền nuôi gia đình.Còn em… chỉ cần xinh đẹp, rực rỡ như đóa hoa.”
Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay rào rào như sóng biển.Tiếng hò reo dồn dập, dần biến thành một nhịp điệu rõ ràng:
“Lấy anh ta đi! Lấy anh ta đi! Lấy anh ta đi!”
Mặt Lưu Minh gần như vùi hẳn vào bó hoa, tôi không thấy được biểu cảm của hắn…Nhưng ánh mắt hắn dán chặt vào tôi bên trong không hề có sự chân thành.Chỉ có khiêu khích.
Điện thoại tôi rung lên.Là một tin nhắn WeChat từ Lưu Minh.
“Phó Minh Châu, cô không còn lựa chọn nào nữa đâu.Tất cả mọi người đều biết cô đang mang thai con tôi.Nếu cô không chịu lấy tôi thì cô chẳng qua là một con đàn bà phá thai bị người đời khinh rẻ!”
Tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hai dấu chấm than cuối tin nhắn.Chúng như hai chiếc đinh – muốn đóng chặt tôi lên cây cột nhục nhã mà hắn dựng sẵn.
Nhưng tôi lại bắt đầu mong chờ…Mong được tận mắt nhìn thấy sắc mặt Lưu Minh sẽ ra sao,…khi hắn tự bị chính boomerang của mình đập trúng mặt.
Từng giây trôi qua. Tôi vẫn im lặng.Tiếng reo hò xung quanh cũng dần nhỏ lại… rồi tắt hẳn.
Không khí trở nên im lặng ngột ngạt chỉ còn những tiếng thì thầm bàn tán khe khẽ nổi lên.
Tôi từ tốn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lưu Minh người đang quỳ một gối dưới đất, ôm bó hoa.Khóe môi tôi nhếch lên.
“Lưu Minh, đúng là…anh nên quỳ xuống, để nói một câu xin lỗi tôi.”
Tôi bước lên một bước, giọng lạnh tanh:“Anh nói muốn lo kiếm tiền nuôi gia đình đúng không?Vậy chúng ta cùng nghe thử xem anh định nuôi bằng cách nào?”
Nói rồi, tôi lấy từ túi ra một chiếc máy ghi âm, giơ cao lên giữa không trung.
Sắc mặt Lưu Minh lập tức biến đổi.Ánh mắt hoảng loạn, như vừa nhớ ra điều gì đó kinh hoàng.Hắn nhào tới, muốn giật lấy máy ghi âm trong tay tôi.
Tôi nhanh chân lùi lại vài bước, ẩn vào giữa đám đông, rồi bấm nút phát!
6.
Tất cả mọi người đều nín thở.
Âm lượng từ chiếc máy ghi âm không lớn, nhưng đủ để hơn chục người xung quanh tôi nghe rõ mồn một.
Giọng Lưu Minh vang lên, rõ ràng như đang nói ngay bên tai.
“Phụ nữ sinh ra là để đẻ con, để nối dõi tông đường.Dù em có học đến tiến sĩ, cuối cùng cũng phải sinh con cho tôi thôi.Tôi không chê em chỉ có bằng đại học, nên em cũng đừng mơ học tiếp cao học gì cả. Ngoan ngoãn về nhà sinh con đi. Kinh tế thì khỏi lo, ba em đâu nỡ để em khổ.Tôi đã làm rách gần 10 cái bao, em mới có bầu đấy! Cơ thể em thế nào, em rõ hơn tôi, em dám phá thai không?Tiền của ba em là tiền của em, tiền của em là tiền của con trai tôi. Tôi xài một chút thì có sao?”
Không gian hoàn toàn im lặng.
Biết bao chiếc điện thoại đang giơ cao vốn để ghi lại màn cầu hôn "lãng mạn", giờ đây lại thu trọn gương mặt thật xấu xí của Lưu Minh.
Sau cơn bàng hoàng đầu tiên, đám đông dần tỉnh lại.Một vài sinh viên nhanh tay đã chia sẻ đoạn ghi âm thành video phát tán khắp nơi.
“Phó Minh Châu, con khốn nạn này! Cô dám ghi âm tôi hả!”
Mặt Lưu Minh đỏ bừng, gân cổ nổi lên, hắn ném bó hoa đi rồi gào lên lao về phía tôi như bị điên.
Hắn nhanh, nhưng các sinh viên vây quanh tôi còn nhanh hơn.Mấy bạn nam nữ trẻ tuổi lập tức chắn trước mặt tôi, những sinh viên khác cũng ào đến, đứng chắn quanh tôi như một vòng bảo vệ.
“Phó Minh Châu! Cô ra đây cho tôi!”
Lưu Minh đứng bên ngoài đám đông, nổi giận quát tháo về phía tôi.Tôi lặng lẽ đứng sau những hàng người, im lặng nhìn hắn.
Những sinh viên trẻ tuổi lớp lớp, tầng tầng chắn giữa tôi và hắn như một bức tường sống.
Lưu Minh nổi điên.Hắn mất hết lý trí, lao vào giữa đám đông, cố lôi tôi ra bằng được.
Hắn thô bạo xô ngã từng người đứng chắn trước mặt, như một con thú điên gào rú lao về phía tôi.Cả sân vận động trở nên hỗn loạn.
Bỗng, một giọng hét vang lên từ đâu đó:“Đồ cặn bã!”
Một ly trà sữa bị mở nắp bay vút trong không khí, không biết ai ném, rơi thẳng xuống người Lưu Minh.
Chất lỏng dính ngọt ngào văng đầy mặt hắn, trân châu đen, khoai môn trắng bám đầy áo sơ mi trắng nhìn như một vũng bầy hầy nhếch nhác.
Khi đã có người mở màn, đám đông như được "giải phóng bản năng".Trà sữa, coca, mì nước, cháo nóng, canh chua... tất cả những gì cầm trong tay đều ném thẳng về phía Lưu Minh.
Ban đầu hắn còn gào lên chửi bới, cố nhìn xem ai ném mình.Nhưng đồ ăn và thức uống cứ thế tấp tới dồn dập hắn dần bất lực.
Cuối cùng, Lưu Minh ngồi bệt xuống đất, ôm đầu, không dám nhúc nhích.
Một tên từng toan tính chôn vùi danh dự người khác, giờ đây lại bị chính dư luận nhấn chìm không thương tiếc.
7.
Tôi lo sẽ có chuyện lớn xảy ra, định bước ra ngăn mọi người lại.
Nhưng chưa kịp mở miệng, một bóng người lao vụt tới, xông qua vòng vây của đám đông, ôm chầm lấy Lưu Minh thật chặt.
“Lớp trưởng! Lớp trưởng! Anh đừng sợ! Em sẽ không để ai làm hại anh đâu!”
Tôi bước được nửa bước thì đứng lại, hứng thú nhìn hai người họ ôm nhau giữa đám đông.
Chu Diễm Diễm cuối cùng cô cũng chịu lộ mặt rồi.
Cô ta ôm lấy Lưu Minh, vừa khóc vừa chửi lớn:
“Các người bênh Phó Minh Châu như vậy, chắc chắn là đã lên giường với cô ta rồi chứ gì?Còn mấy cô kia nữa, thương hại cái loại như cô ta? Có khi cô ta đã cắm sừng lên đầu các người rồi cũng nên!Tôi là bạn cùng phòng với cô ta, tôi hiểu rõ cô ta hơn ai hết.Nếu không phải cô ta lẳng lơ như vậy, lớp trưởng sao phải dùng cách đó để giữ cô ta lại chứ?”
Tôi chết sững.Mọi người xung quanh cũng chết sững.
Thật không thể tin nổi những lời đó lại được thốt ra từ miệng một nữ sinh trường 985.
Không ai phản ứng được gì.Cái logic đảo lộn, méo mó đó khiến tất cả đều như hóa đá.
Thấy mọi người im lặng, Chu Diễm Diễm càng đắc ý.Cô ta dìu Lưu Minh đứng dậy, vỗ ngực đảm bảo:
“Lớp trưởng, không sao nữa rồi. Anh cứ đứng đây, để em trả thù cho anh.”
Nói rồi, cô ta cúi xuống nhặt ly trà sữa rơi dưới đất, ánh mắt đầy lửa giận chỉ vào đám đông.
“Ai vừa ném cái này? Tốt nhất tự ra mặt đi. Không thì đừng trách tôi không khách sáo!”
Nhìn dáng vẻ "chính nghĩa" đầy ảo tưởng của Chu Diễm Diễm, tôi mắc cỡ thay cho cô ta đến mức muốn phát bệnh.
Không muốn tiếp tục làm trung tâm của vở kịch nhảm nhí này nữa, tôi lặng lẽ quay người tính rời đi.