“Không… không thể nào…” – mẹ Tần Phong thì thào, khuôn mặt trắng bệch, không dám tin giọng điệu độc ác trong đoạn ghi âm kia lại xuất phát từ chính đứa con trai mà bà ta vẫn tự hào bấy lâu.
Cha Tần hoàn hồn trước, lập tức đổi sắc mặt, nặn ra nụ cười còn khó coi hơn khóc, bước nhanh đến trước mặt Thẩm Triệt, khom người lấy lòng:“Thẩm… Thẩm tổng, chắc chắn là hiểu lầm thôi, đều là hiểu lầm cả!”“Tiểu Phong nhà tôi chỉ nhất thời hồ đồ, đùa giỡn với Thính Tuyết tí thôi mà! Anh nhìn đi, Thính Tuyết đâu có sao, không xảy ra chuyện lớn gì cả… Chúng ta… chúng ta hòa giải đi được không?”
Ông ta vừa nói vừa chắp tay xoa mạnh, giọng đầy khẩn cầu:“Chúng tôi đền tiền! Dù có bán nhà bán ruộng cũng bồi thường! Ngài thấy bao nhiêu thì thích hợp? Chỉ cần ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho Tiểu Phong một con đường sống, sau này nó sẽ hết lòng làm trâu làm ngựa cho Thính Tuyết!”
Ánh mắt Thẩm Triệt hiện rõ vẻ chán ghét, lạnh lẽo như băng:“Muộn rồi.”
“Đừng mà!” – mẹ Tần Phong vội vàng phản ứng, phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, ôm chặt lấy chân Thẩm Triệt mà gào khóc thảm thiết.“Thẩm tổng, tôi van xin ngài! Chúng tôi chỉ có duy nhất một đứa con trai thôi! Nó mà ngồi tù thì vợ chồng già chúng tôi biết sống sao? Nó tốt nghiệp đại học danh tiếng, là tổng giám đốc công ty, tương lai sáng lạn, chẳng lẽ cứ thế mà bị hủy hoại sao?”
Bà ta vừa khóc, vừa liếc nhìn tôi đang nằm trên cáng, giọng nghẹn ngào:“Thính Tuyết à… con với Tiểu Phong bao năm tình nghĩa, chẳng lẽ trong mắt con tất cả đều là giả sao?”
“Con thật sự nỡ nhìn nó vào tù sao? Con mau xin anh con tha cho nó đi! Xem như dì cầu xin con đấy!”
Tôi nằm trên cáng, lặng lẽ nhìn bộ mặt méo mó, nhếch nhác của cả nhà bọn họ, trong lòng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Nhiều năm tình cảm ư?
Phải, tôi từng ngây ngô tin rằng tình cảm của chúng tôi vững chắc không gì phá vỡ được.
Nhưng đáp lại tôi, là hắn cùng cô thanh mai trúc mã, khóa chặt tôi trong chiếc xe đang cháy, rồi dùng băng keo chặn đứng đường sống cuối cùng của tôi.
Tôi chậm rãi mở miệng, giọng khàn đặc vì khói đặc quánh xộc vào phổi, nhưng từng chữ rành rọt, sắc bén:
“Thưa dì, lúc hắn dùng cửa xe húc vào tôi, lúc hắn lấy băng keo dán kín mũi miệng tôi… hắn có từng nghĩ đến ‘tình cảm nhiều năm’ kia không?”
“Khi hắn chọn vì Kiều Nguyệt Nguyệt mà bỏ mặc tôi trong chiếc xe sắp phát nổ, hắn có từng nghĩ đến sự sống chết của tôi không?”
“Hắn không nghĩ. Vậy nên, con đường của hắn — dù sáng hay tối, dù chết hay sống — cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa.”
Lời tôi, như gáo nước lạnh xối thẳng, dập tắt tia hy vọng cuối cùng mà họ đang níu kéo.
Không ai còn mở miệng được nữa.
7.
Tôi được đưa vào bệnh viện, sau hàng loạt kiểm tra, bác sĩ chẩn đoán: tổn thương hô hấp cấp tính do hít khói độc và bỏng độ hai, cần nằm viện theo dõi.
Trong phòng bệnh, Thẩm Triệt ngồi bên cạnh, vừa gọt táo vừa trầm mặc. Gương mặt anh tối sầm, sắc lạnh.
“Anh à, đừng giận nữa… Em chẳng phải vẫn ổn đó sao?” Tôi cố gắng gượng cười, muốn xoa dịu bầu không khí.
Anh đặt con dao xuống, đôi mắt sâu thẳm dằn vặt và đau xót nhìn tôi:“Lỗi tại anh. Ngay từ đầu anh đã biết thằng Tần Phong kia là loại vong ân bội nghĩa. Đáng lẽ lúc đó phải cứng rắn bắt em chia tay.”
“Không trách anh đâu.” Tôi khẽ lắc đầu, giọng nghẹn lại.“Là em tự mù quáng.”
Anh thở dài, ánh mắt lóe lên sự quyết liệt:“Cảnh sát đã thẩm vấn Tần Phong và Kiều Nguyệt Nguyệt suốt đêm. Lý lịch của con bé đó cũng tra xong rồi. Chỉ là con nhà công chức bình thường, nhưng lòng hư vinh cực lớn. Lúc đi học từng bị xử phạt vì ghen ghét và bắt nạt bạn bè. Nó và Tần Phong vẫn luôn mập mờ không dứt, lần này rất có thể là thấy thời cơ chín muồi, muốn triệt để hất em đi để trèo lên thay thế.”
Anh dừng lại, giọng trầm xuống:“Quan trọng hơn, cảnh sát tìm thấy trong điện thoại của Kiều Nguyệt Nguyệt những bằng chứng chứng minh nó đã sớm lên kế hoạch hãm hại em. Dù nó có chối là trò đùa ác ý, về mặt pháp luật, đó đã là tội cố ý gây thương tích có chủ ý.”
Trái tim tôi chợt lạnh buốt. Thì ra tất cả không phải ngẫu nhiên, mà là âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng.
“Còn chiếc xe…” Tôi khẽ hỏi, giọng run run.
“Anh đã giao cho luật sư xử lý. Tần Phong không chỉ phải chịu trách nhiệm hình sự, mà còn đối mặt với khoản bồi thường dân sự khổng lồ.”
Khóe môi anh cong nhẹ, lời nói bình thản nhưng như lưỡi dao sắc bén:“Cái công ty mà em từng dốc sức giúp hắn dựng lên, anh sẽ khiến hắn mất trắng, ngay cả manh quần cuối cùng cũng không giữ nổi.”
Tôi biết rồi — Tần Phong hoàn toàn tiêu đời.
Hắn cùng Kiều Nguyệt Nguyệt đã bị chính thức khởi tố vì tội cố ý giết người chưa thành, chờ đợi bọn họ phía trước chỉ còn là sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.
Nhà họ Tần thì rối như tơ vò.
Công ty của Tần Phong vì mất đi trụ cột, lại thêm đòn tấn công thương mại quyết liệt từ tập đoàn Thẩm thị, dòng vốn nhanh chóng đứt đoạn. Chỉ sau một đêm, công ty chính thức tuyên bố phá sản, giải thể.
Cha mẹ hắn không cam tâm, còn kéo theo cả đám thân thích họ hàng từ quê lên bệnh viện làm loạn.
Bọn họ chặn ngay cửa phòng bệnh, khóc lóc thảm thiết, tru tréo mắng tôi là độc phụ lòng dạ rắn rết, hại con trai họ tàn đời.