1.
“Chung Du, hôm nay là sinh nhật của em, quà chị chuẩn bị đâu?” – giọng nói của Hứa Giai Giai vang lên sau lưng.
Nhìn thấy tôi tay không, đám người trong phòng bao lập tức lộ vẻ khinh thường, thì thầm rằng tôi chỉ đến ăn chực, uống chực.
Khuôn mặt Chu Trường Minh sầm xuống, quát thẳng vào mặt tôi:“Chung Du, em thật chẳng biết phép tắc gì cả! Ai đời đi dự sinh nhật mà tay không thế này? Lát nữa ra ngoài mua cho Giai Giai cái túi LV coi như bồi tội đi!”
Tôi vừa tan ca xong đã bị anh ta lôi đến cái gọi là tiệc sinh nhật này, lại còn phải tận mắt nhìn anh ta đem căn nhà cưới của chúng tôi tặng cho người khác.
Nếu là trước kia, tôi chắc chắn sẽ cãi nhau đến cùng. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy mệt mỏi.
“Tôi đâu có đến tay không.”
Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn khỏi tay, bước đến, tự mình đeo vào ngón tay của Hứa Giai Giai.
“Coi như đây là quà sinh nhật. Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.”
Nói dứt lời, tôi quay lưng rời khỏi phòng bao mà không một chút do dự.
Chu Trường Minh hoảng hốt đuổi theo, mạnh tay kéo chặt cổ tay tôi.“Chung Du, em cũng nên có giới hạn đi. Anh luôn coi Giai Giai như em gái, em nói những lời đó, rốt cuộc là muốn chọc tức ai?”
Tôi nghiêm túc đáp:“Tôi chẳng có ý chọc tức ai cả, chỉ thấy chiếc nhẫn này hợp với cô ấy hơn tôi mà thôi.”
“Cô ta có thèm cái nhẫn cũ rích, từng qua tay em đâu.”
Tôi nhún vai, giọng dửng dưng:“Nếu không thích thì vứt đi cũng được.”
Chu Trường Minh nghẹn lại một thoáng, rồi hậm hực gằn giọng:“Được! Sau này đừng có mà mở miệng nhờ anh mua cho em nữa!”
Nói xong, anh ta tức tối quay lưng bỏ đi.
Mà tôi chỉ mỉm cười nhạt.Chiếc nhẫn ấy, năm xưa đúng là tôi đã hạ mình mà cầu xin mới có được.
Ngày đính hôn của chúng tôi, Chu Trường Minh nói chi phí đã vượt ngân sách, ba món vàng cưới này nọ thì khỏi cần.Tôi vốn chẳng để tâm đến mấy thứ bề ngoài ấy, chỉ có một yêu cầu duy nhất — anh ta mua cho tôi một chiếc nhẫn đính hôn.
Thế mà anh ta lại nói tôi quá thực dụng, không muốn mua.Vì chuyện này, tôi hiếm khi giận dỗi, lạnh nhạt với anh ta suốt một tuần. Cuối cùng, anh ta mới miễn cưỡng dẫn tôi đi mua chiếc nhẫn trị giá hai nghìn tệ này.
Tôi coi nó như báu vật, luôn mang bên mình.Nhưng giờ tôi đã hiểu, thứ phải van xin để có được, cuối cùng cũng chẳng bao giờ thuộc về mình.
Bước ra khỏi khách sạn, tôi đi dọc theo vỉa hè. Gió lạnh cắt da, quất thẳng vào người, nhưng tôi chẳng hề thấy rét.Có lạnh đến mấy cũng không bằng trái tim tôi giờ phút này.
Không biết đã qua bao lâu, điện thoại vang lên, là Chu Trường Minh.“Chung Du, em đi đâu rồi? Anh đau dạ dày quá.”
“Đau thì uống thuốc đi, tìm tôi làm gì?”
Ngày trước, chỉ cần nghe anh ta than hơi mệt, tôi đã hoảng hốt, lo lắng chạy ngay đến chăm sóc. Nhưng bây giờ, tôi không muốn tiếp tục làm bảo mẫu miễn phí nữa.
Tắt máy, tôi lập tức gọi cho giám đốc Trương.“Giám đốc Trương, lần trước anh nói muốn điều tôi ra tỉnh ngoài làm giám đốc thị trường, còn hiệu lực chứ?”
Giọng ông đầy phấn khởi:“Đương nhiên rồi! Tiểu Du, tôi luôn đánh giá cao tinh thần chịu khó, dám nghĩ dám làm của cô. Có cô dẫn dắt, mở rộng thị trường nhất định thành công.”
“Tôi cảm ơn giám đốc đã tin tưởng. Tôi nhất định sẽ không để anh thất vọng.”
2.
Tôi đã đặt vé máy bay cho tuần sau, chuẩn bị rời thành phố để sang tỉnh khác nhận công việc mới.
Trước khi đi, tôi ghé trung tâm thương mại, mua cho mình chiếc áo khoác đã để ý từ lâu, rồi vào nhà hàng gọi một bữa thật thịnh soạn.Thật ra lương của tôi không hề thấp, nhưng trước đây vì lo dành dụm mua nhà, tôi luôn sống chắt bóp, tính toán từng đồng một.
Tôi từng mơ có được căn hộ của riêng mình, vậy mà ngay khi giấc mơ sắp thành hiện thực, Chu Trường Minh lại nhẫn tâm phá vỡ tất cả.
Tôi ngồi trong trung tâm thương mại rất lâu, cho đến khi nơi đó tắt đèn đóng cửa mới đứng dậy trở về.Về đến nhà, đã gần nửa đêm.
Cửa vừa mở ra, tiếng nhạc chát chúa lập tức xộc thẳng vào tai.Trong phòng khách, Hứa Giai Giai dẫn theo một đám bạn đang nhảy nhót loạn cả lên.
Bộ sofa vải tôi tỉ mỉ chọn lựa, nay dính đầy kem bánh ngọt; sàn nhà vương vãi toàn rác.Từng chi tiết nhỏ trong căn hộ này là tâm huyết tôi gây dựng, mà giờ bị họ giày xéo, khiến tôi vừa tức giận vừa đau lòng.
Tôi bật sáng toàn bộ đèn phòng khách.Ánh sáng chói lóa lập tức cắt ngang cuộc vui, cả đám người đều lộ rõ vẻ khó chịu, đồng loạt quay đầu nhìn tôi.