Tôi nhớ lại lần đầu gặp Chu Trường Minh, khi đó đang học năm hai.Ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học, cha mẹ lại chán ghét, nói tôi đi học chỉ tốn tiền, thẳng thừng tuyên bố sẽ không lo học phí cũng chẳng cho tiền sinh hoạt.
Tôi buộc phải làm hai công việc bán thời gian mỗi ngày, bữa cơm ở căn tin cũng luôn chọn món rẻ nhất.Lâu ngày thiếu dinh dưỡng cộng thêm mệt mỏi, cuối cùng tôi ngất xỉu trong một buổi học lao động.
Người cõng tôi đến phòng y tế chính là Chu Trường Minh.Từ hôm đó, anh ta bước vào đời tôi.
Anh ta nói gọi nhầm số, nhưng lại nạp vào thẻ cơm của tôi cả ngàn tệ, rồi ngày nào cũng tìm đến, bắt tôi phải dùng thẻ mời anh ta ăn. Nhưng mỗi lần ăn, anh ta đều gắp hết thịt bỏ vào bát tôi.Dưới sự “chăm sóc” ấy, cơ thể tôi dần hồi phục. Sau đó, anh ta tỏ tình.
Vì gia cảnh, tôi chần chừ không dám nhận lời. Là anh ta kiên nhẫn từng bước phá bỏ lớp phòng vệ cứng rắn của tôi, chậm rãi đi vào trái tim tôi.
Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng anh ta là cứu rỗi đời mình.Nhưng đến giờ, mới thấm thía rằng năm năm thanh xuân và cả tấm chân tình của tôi… đều đặt nhầm chỗ.
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm.Không phải để trang điểm cầu kỳ, mà chỉ để che đi đôi mắt sưng đỏ, không cho Chu Trường Minh và Hứa Giai Giai thấy tôi đã đau đớn đến nhường nào.
Tôi trang điểm tinh tế, khoác lên người chiếc áo khoác mới mua. Trong gương, ánh mắt sáng ngời, khí chất khác hẳn ngày thường.
Ngay cả Chu Trường Minh khi nhìn thấy tôi cũng thoáng sững người.Hứa Giai Giai thấy vậy, giọng lập tức chua chát:“Chung Du, áo khoác trên người chị tận 2.600 tệ đấy! Chẳng lẽ chị lấy tiền hôm qua Trường Minh trả mà đi mua à?”
Nghe vậy, Chu Trường Minh cau mày:“Chung Du, em chẳng phải luôn tiết kiệm sao? Ai cho em tiêu hoang thế này?”
Tôi cong môi cười nhạt, ánh mắt bình thản nhìn cả hai:“Thứ nhất, 70.000 hôm qua Trường Minh trả là tiền vốn thuộc về tôi, không phải ân huệ gì. Thứ hai, tôi mua cái gì cũng chẳng cần xin phép ai.”
Trước kia tôi nhịn ăn nhịn mặc để cùng anh ta gây dựng một mái ấm.Giờ thì nhà không còn, người cùng đi đến cuối đời cũng không. Tôi hà tất gì phải kham khổ nữa?
Hứa Giai Giai hừ một tiếng đầy khinh miệt, vội khoác tay Trường Minh:“Trường Minh, mau vào thôi. Số 1 là con số may mắn của em, em muốn là người đầu tiên hoàn tất thủ tục sang tên.”
Nhưng Chu Trường Minh không nhúc nhích, chỉ nhìn tôi chăm chăm. Sau một hồi, anh ta mở miệng:“Chung Du, em thật sự không có gì muốn nói với tôi sao?”
Tôi khẽ cười:“Chúc anh được như ý. Chúc cô Hứa sớm dọn về nhà mới.”
Khuôn mặt Chu Trường Minh tối sầm, giọng nén tức giận:“Được, đừng để đến lúc đó em hối hận.”
Thủ tục sang tên diễn ra thuận lợi. Hứa Giai Giai hớn hở cầm sổ đỏ in tên mình, tung tăng bước ra khỏi phòng công chứng, gương mặt tràn ngập đắc ý.
Mọi chuyện với tôi coi như đã kết thúc. Tôi xoay người định rời đi, nhưng phía sau, giọng Chu Trường Minh lại vang lên:“Hôm qua tiệm áo cưới gọi, hẹn chúng ta hôm nay đến chọn váy chụp ảnh. Nhìn em hôm nay cố tình ăn diện đẹp thế này để lấy lòng tôi, tôi sẽ nể tình, cùng em đi chọn.”
Tôi xoay người, ánh mắt nhìn Chu Trường Minh chẳng khác nào nhìn một kẻ ngốc.
“Chu Trường Minh, anh nghĩ đã không còn nhà cưới, tôi còn muốn gả cho anh sao?”
Trong mắt anh ta thoáng hiện lên một tia hoảng loạn, vội vàng truy hỏi:“Chung Du, em nói vậy là có ý gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ rõ ràng, dứt khoát:“Chia tay. Hôn lễ hủy bỏ. Anh nghe rõ chưa?”
4.
“Chung Du, em đang đùa gì thế? Tuần sau là lễ cưới rồi, mọi thứ đều chuẩn bị xong xuôi, giờ em lại nói hủy bỏ, coi tôi là trò cười sao?” – Chu Trường Minh tức tối.
Tôi nhếch môi:“Anh còn có thể đem nhà cưới tặng cho người khác, thì việc tôi hủy hôn lễ chẳng là gì. So với anh, tôi còn quá nhẹ nhàng.”