Tôi ngoảnh lại — là ba tôi.
Mặc vest chỉnh tề, tay cầm áo khoác, dáng đi như gió.
Sau lưng ông còn có một người đàn ông lạ mặt bước theo, thoáng nhìn đã biết là luật sư.
Tôi lập tức ngoan ngoãn:
“Ba ạ.”
Ba tôi gật đầu, không nhìn tôi, mà ánh mắt sắc như dao, bắn thẳng về phía Phan Minh Kỳ.
Ông bước tới, từng bước trầm ổn nhưng áp lực lan khắp không gian.
Giọng ông không lớn, nhưng từng chữ như tiếng chuông đồng:
“Cậu là người bịa chuyện đúng không?”
Rồi ông liếc sang mẹ hắn — ánh mắt sắc không kém, như đang đối diện với kẻ ăn vạ chuyên nghiệp.
Mẹ của Phan Minh Kỳ hiển nhiên không nhận ra ba tôi là ai.
Vẫn giữ nguyên phong thái hung hăng quen thuộc, bà ta chống nạnh:
“Thời buổi này làm tiểu tam mà còn dám ra mặt hả?
Ông già như vậy rồi, đáng tuổi ba người ta, còn bao nuôi con gái người ta? Ông không thấy mất mặt à?
Nhìn ông cũng không thiếu tiền, hay ông trả luôn đống nợ thay con nhỏ kia đi!”
Phan Minh Kỳ liếc mẹ mình, mặt tái nhợt, ra hiệu rõ ràng:
Im. Mồm. Giùm. Cái.
Phan Minh Kỳ lập tức sững người, bởi hắn đã nhận ra người đàn ông đang đứng trước mặt không phải ai xa lạ.
Chính là Lục Hải Ba — cái tên khiến giới địa ốc nghe thôi cũng phải dè chừng ba phần.
Người đàn ông ấy không chỉ là ông chủ chuỗi cao ốc Trường Lam, mà còn được mệnh danh là “vua bất động sản”, từng lọt top 10 doanh nhân ảnh hưởng nhất năm.
Gương mặt Phan Minh Kỳ đổi sắc trong tích tắc, môi giật giật, rồi gần như hét lên:
“Lục Tư Tư! Ba cô là… Lục Hải Ba?!”
Tôi cười nhẹ, gật đầu như thể vừa xác nhận chuyện… trời hôm nay hơi nắng:
“Đúng rồi. Không lẽ nhìn mặt bọn tôi không giống nhau?”
Xung quanh lập tức bùng nổ một đợt bình luận mới:
【Ôi trời! Lục Hải Ba? Là cái ông trùm bất động sản đó sao?!】
【Không thể nào… chị ấy là thiên kim nhà giàu thật á?】
【Người đâu mà vừa có tiền thật sự, vừa giỏi còn khiêm tốn thế này…】
Nhưng Phan Minh Kỳ thì không còn tâm trí đọc bình luận.
Mặt hắn đỏ bừng, ánh mắt tóe lửa:
“Mẹ kiếp! Cô gạt tôi! Từ trước tới giờ đều là lừa tôi!
Cô nói… ba cô thất nghiệp mà?!”
Tôi nhún vai, giọng vẫn nhẹ như không:
“Thì đúng mà?
Ba tôi có cả đống nhà cho thuê, công ty cũng có CEO lo hết.
Ông chỉ ở nhà tưới cây, xem phim, nuôi chó, dưỡng sinh.
Không làm gì cả — vậy không gọi là thất nghiệp thì gọi là gì?”
Đám đông:
【Lạy chị, chị định nghĩa “thất nghiệp” kiểu này thì ai dám nói mình có việc làm nữa?!】
【Tự nhiên thấy ba mình thật sự rất “có việc”…】
【Cười không ra hơi luôn rồi!】
Phan Minh Kỳ tím tái không nói được lời nào.
Hắn liếc nhìn mẹ mình — người vừa mới lớn tiếng đòi ông Lục trả nợ thay cho “tiểu tam” mà bà tưởng đâu là hạng xoàng.
Còn ba tôi thì không cười, cũng chẳng tức.
Ông chỉ trầm giọng, nói từng câu, từng chữ rõ ràng như đập xuống mặt bàn:
“Nếu cậu còn tiếp tục vu khống và bôi nhọ con gái tôi,
Tôi sẽ kiện cậu tội xâm phạm danh dự.
Và xin nhắc lại:
Con gái tôi không còn bất kỳ quan hệ nào với cậu,
Cũng không có nghĩa vụ trả nợ thay cho cậu.”
13.
Người đàn ông đi cùng ba tôi lúc này tiến lên vài bước.
Vừa thấy anh ta, Phan Minh Kỳ như chuột gặp phải mèo, mặt mày tái mét:
“Giám đốc… Giám đốc Tề?! Ngài… sao ngài lại tới đây?!”
Tề tổng? Tôi sực nhớ ra.
Người này tên Tề Hồng Thâm, ba tôi từng nhắc vài lần — một cái tên “khét tiếng” trong giới tài chính.
Tuổi còn trẻ mà đã quản lý cả một tập đoàn lớn.
Thì ra Phan Minh Kỳ làm công cho anh ấy!
Tề Hồng Thâm khoanh tay đứng đó, ánh mắt sắc như lưỡi dao:
“Tôi tới đây để tận mắt xem cậu bày trò mất mặt tới mức nào thôi.”
Dứt lời, anh ném một xấp hồ sơ vào mặt hắn như tát thẳng tay:
“Đây là bằng chứng công ty phát hiện cậu biển thủ quỹ nội bộ, đem tiền cho vay trái phép.
Tôi đã chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra.
Và kể từ bây giờ — cậu chính thức bị chấm dứt hợp đồng lao động.”
Không khí lặng đi vài giây.
Rồi Phan Minh Kỳ gào lên như bị chém đứt hơi thở:
“Không! Tề tổng! Em biết lỗi rồi! Cho em cơ hội làm lại với ạ! Làm ơn!”
Chưa kịp gào xong, mẹ hắn đã phóng tới chỗ tôi, quỳ rạp xuống, nước mắt nước mũi tèm lem:
“Tư Tư à… con giúp Minh Kỳ một lời thôi, tụi dì là người nhà của con mà…
Nó chỉ có mỗi một đứa con trai, con cứu nó một mạng đi.
Chỉ cần nó bình an, dì đồng ý cho con về làm dâu nhà này!”
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Bà ta thật sự nghĩ con trai mình là báu vật thiên hạ chắc?!
Chắc bà tưởng tôi rảnh đến mức đánh rơi não giữa đường?
Tôi cúi xuống, nhìn bà ta bằng ánh mắt thương hại:
“Xin lỗi dì, con trai dì quá low, không đáng để tôi phải vì hắn mà mở miệng cầu xin bất kỳ ai cả.”
Nói rồi, tôi cùng ba mình rời khỏi hiện trường trong tiếng bàn tán rầm rầm phía sau.
Không lâu sau đó, chuỗi bi kịch của nhà họ Phan bắt đầu.