01.
Ta sinh ra đã mang bản tính lười nhác.
Phụ thân liền đưa ta vào cung, mong ta có thể an ổn cả đời.
Hôm tuyển tú, hoàng thượng ngồi trên cao, hỏi ta có sở thích gì.
Ta đáp: “Thần nữ thích lười biếng.”
Gió lớn quá, khoảng cách lại xa, hoàng thượng nghe nhầm thành “bái lan”, thế là phong ta làm Lan Thường Tại.
Từ đó, ta vào cung, tiếp tục lười nhác trong cung.
Người khác múa hát tranh sủng.Ta: “Cơm hôm nay ngon thật.”
Người khác hớn hở tuyên bố mang thai.Ta: “Nàng ta sinh rồi, vậy ta khỏi phải sinh nữa.”
Người khác dầm mưa chạy khắp nơi, đập cửa cầu xin.Ta: “Toang rồi, mau về cung thu quần áo thôi!”
Chủ yếu là đi ngang qua cả thế giới trong hoàng cung này mà thôi.
02.
Đêm trừ tịch, hoàng đế bảo mỗi phi tần viết điều ước năm mới.
Ngài sẽ rút thăm một phi tần may mắn để thực hiện tâm nguyện của nàng.
Ta qua loa viết xuống: “Hoàng hậu hầu hạ ta một lần.”
Rồi cứ thế nộp lên.
Hơn bốn mươi người, xác suất trúng ta thấp lắm.
Ai ngờ trời muốn ta chế/t.
Hoàng thượng rút trúng ta, hơn nữa còn đọc to lên.
“Báo cáo lười biếng hằng năm.”
Ta đánh rơi cả đũa.
Xong rồi, nộp nhầm mất rồi.
Sao lại đưa nhầm báo cáo tổng kết năm chứ?
Ta thực sự quá rảnh, rảnh đến mức thích viết báo cáo.
Mà hoàng thượng cũng rảnh quá đi, lại còn đọc kỹ từng dòng.
“Năm nay, ngươi được tuyên triệu 19 lần, trong đó bị cướp mất 13 lần, thực sự thị tẩm chỉ 6 lần, mà trong đó… có 3 lần trẫm không làm được gì.”
May mà trong bữa tiệc không có người ngoài.
Hoàng thượng im lặng hồi lâu, cố gắng chữa cháy:
“Không phải là không được… chỉ là nam nhân, ai chẳng có mấy ngày như vậy…”
Các phi tần liếc mắt nhìn nhau, ngầm hiểu gật đầu.
Hoàng đế ấm ức, vỗ mạnh bản báo cáo xuống bàn.
Quý phi ngồi bên cạnh hắn, tiện tay nhặt lên, rất thản nhiên đọc tiếp.
“Năm nay, ngươi quỳ hơn một nghìn lần, trong lòng chửi quý phi là tiện nhân hơn vạn lần, nhưng số lần thực sự nói ra miệng là… 0.”
Quý phi im lặng.
Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
Ta đổ mồ hôi lạnh, vội vàng bò ra giữa điện, dập đầu xuống đất—đây chính là cú quỳ đầu tiên của năm mới.
“Tiện nhân… À không, quý phi nương nương bớt giận!”
Quý phi gõ ngón tay lên bàn, tiện tay vứt bản báo cáo xuống trước mặt ta, lạnh lùng phán:
“Quỳ đó mà đọc hết đi.”
Ta ôm nỗi nhục lớn lao, cất giọng đọc thật vang.
“Còn nhớ đêm Trung thu không?Ngươi biểu diễn tài nghệ ưỡn mông cao đến mức có thể đỡ được một bình rượu,Kết quả bị trừ nửa tháng bổng lộc.”
03.
Ta vẫn còn nhớ rõ đêm Trung thu năm ấy.
Hoàng thượng uống say, nhất quyết bắt mỗi người biểu diễn một tiết mục để tăng thêm tình cảm gắn kết.
Ta không có tài nghệ gì, nhưng bị ép lên sân khấu, đành mạnh miệng nói:"Thần thiếp hiện tại có thể ưỡn mông cao đến mức đỡ được một bình rượu."
Mọi người vỗ tay rần rần, thậm chí còn mong đợi nữa.
Ta đứng trên đài, vén tóc, hạ eo, đẩy mông lên.
"Hoàng thượng, qua đây, giúp thần thiếp đặt cái bình rượu lên nào."
Hoàng thượng, người đã uống không ít, lặng thinh hồi lâu.
"… Được rồi, muốn chơi kiểu này đúng không? Vậy trẫm giờ cũng có thể đội được cả bình hoa!"
Hắn thật sự định làm vậy, nhưng bị cả đám người nhào tới giữ lại.
Ta nhanh tay bổ hắn một chưởng, giúp hắn cắt đứt ký ức đêm nay.
Quý phi giận dữ:"Tiểu Lan, ngươi làm cái gì thế? Trừ nửa tháng bổng lộc, lần sau không được tái phạm!"
Rồi nàng vui vẻ gọi người đánh bài tiếp.
Nghe nói đêm ấy, quý phi thua thảm hại, thua sạch bổng lộc của ta trong nửa năm.
Ta hả hê được một lúc, rồi ngẫm lại, bắt đầu mất ngủ suốt nửa năm.
Phải rồi, sau vụ ấy, tiết mục biểu diễn có tỷ lệ thành công 100% của ta đã bị cấm trong hậu cung.
04.
Quý phi bảo ta đừng chìm đắm trong quá khứ huy hoàng nữa, tiếp tục đọc báo cáo.
"Năm nay, người mà ngươi tương tác nhiều nhất là Tống thái y, tổng cộng 279 lần, hắn cũng là người ngươi quan tâm nhất."
Hoàng thượng ngơ ngác:"Cái này có ý nghĩa gì?"
Quý phi gắp cho hắn một đũa rau xanh, cười nhạt:"Không có gì đâu, bệ hạ."