1
Lúc mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày cùng chồng về quê.
“Tiểu Mai à, mẹ nói hai đứa tuổi gần nhau, sinh nhật em là ngày nào vậy?”
Trong bữa cơm, chị dâu – Lưu Tĩnh – vừa gắp đồ ăn, vừa tỏ vẻ vô tình hỏi.
Tôi bất giác siết chặt đôi đũa. Quả nhiên, vẫn là khung cảnh này, câu hỏi này.
Tôi đã trọng sinh.
Kiếp trước, tôi chẳng chút đề phòng mà nói hết ngày tháng năm sinh của mình ra.
Nào ngờ, chính điều đó lại là cơ hội để Lưu Tĩnh yể/m bù/a tôi.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nuốt miếng cơm trong miệng, mặt vẫn tỏ ra thản nhiên:
“Mồng 12 tháng 10, sao chị lại đột nhiên hỏi thế?”
“Tiểu Mai à…”
Tôi liếc mắt ra hiệu cho chồng đừng nói gì, rồi quay đầu nhìn thẳng vào mắt Lưu Tĩnh.
“Không có gì, chị tiện miệng hỏi vậy thôi. Nào, Tiểu Mai, đây là gà nhà nuôi đấy, không giống ngoài chợ đâu. Em đang mang thai, phải bồi bổ gấp đôi!”
Vừa nghe được đáp án mong muốn, chị ta lập tức hồ hởi gắp thức ăn vào bát tôi, ánh mắt thì vô thức liếc xuống bụng tôi.
Tôi bắt được tia u ám lướt qua trong đáy mắt chị ta.
Kiếp trước tôi sao lại chẳng để ý đến những chi tiết đó chứ.
Rõ ràng chính anh cả gọi điện bảo cha chồng bệnh nặng, bảo vợ chồng tôi về gấp.
Vậy mà lúc về, cha chồng còn khỏe mạnh ra đồng làm việc.
Kết quả chỉ là ăn một bữa cơm, tụ họp cả nhà, rồi chị dâu hỏi vài câu chuyện cá nhân.
Hai ngày ở quê, chúng tôi mang theo cái “bao lì xì rỗng” của chị dâu rồi về.
Tất cả… đã được tính toán từ trước.
“Cảm ơn chị dâu. Chị cũng ăn nhiều vào.”
Tôi cười nhẹ, bắt chước chị ta gắp vài miếng thịt vào bát, rồi cắm cúi ăn cơm trong bát mình.
Mấy miếng thịt đó, cuối cùng tôi không hề động đến.
Đồ chị ta đưa, tôi không dám ăn.
Cơm nước xong, Lưu Tĩnh còn nhiệt tình kéo tôi lại nói chuyện tâm tình.
Tôi viện cớ nhức đầu, khéo léo từ chối.
Vừa vào phòng, tôi lập tức khóa trái cửa, kéo tay chồng:
“A Hòa, anh nghĩ cách nói với ba mẹ là công ty có việc gấp, mình phải về luôn hôm nay. Nhanh lên, mình đi ngay!”
Chỉ cần nghĩ tới chuyện phải ngủ lại một đêm với đám người đầy mưu mô, cả người tôi khó chịu.
“Mai Mai, em sao vậy? Với cả, sao lúc nãy em lại cố tình nói sai ngày sinh? Giờ còn vội vã đòi về?”
“Mấy chuyện này về em kể cho, giờ mau đi đi!”
Tôi không để anh hỏi thêm, đẩy luôn anh ra ngoài.
May mà chồng tôi luôn nghe lời vợ, cuối cùng anh lấy cớ công ty có vấn đề khẩn cấp.
Chúng tôi quyết định lên đường ngay chiều hôm đó.
Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
2
Tôi cứ tưởng, vì quyết định đi gấp như vậy, Lưu Tĩnh sẽ không kịp đưa bao lì xì nữa.
Nhưng tôi đã thất vọng.
Khi chúng tôi vừa chất hành lý vào cốp, chuẩn bị khởi hành, thì chị ta vội vã từ ngoài chạy về, chắn trước đầu xe, rồi nhất quyết đưa cho tôi một phong bao đỏ:
“Tiểu Mai, cái này là cho đứa bé, ‘xách nước bằng giỏ tre được tay không’, nghĩa là tai họa tiêu tan, mong mượn may mắn của em để chị cũng sớm có thai!”
Thì ra cái bao lì xì đó là lấy từ bên ngoài về.
Dù thở dốc vì chạy, ánh mắt chị ta lại dán chặt vào bụng tôi.
Tôi tin chắc chị ta đã giở trò. Bao lì xì này tôi tuyệt đối không thể nhận, lần này tôi không được lặp lại bi kịch cũ.
Tôi nhanh tay nhét ngược bao lì xì vào túi áo chị ta:
“Chị dâu à, con cái là phúc phận của ông trời, đến lúc rồi thì tự nhiên sẽ đến. Cái này em không nhận đâu, chị giữ lại đi.”
“Không được! Tiểu Mai, bao lì xì này em nhất định phải cầm. Chị đã đặc biệt đến chùa xin cho em và đứa nhỏ đấy, được khai quang rồi, yên tâm!”
Không ngờ tôi từ chối dứt khoát như vậy, sắc mặt chị ta lập tức tái nhợt, cố gắng ấn tay tôi để nhét lại bao lì xì.
Tôi lập tức lùi lại, từ chối thẳng thừng.
Chồng tôi lúc này cũng cau mặt, chắn trước người tôi:
“Chị dâu, tụi em cảm ơn tấm lòng của chị, nhưng em với Mai Mai không tin mấy thứ này. Chị giữ lại đi.”
Vừa nghe câu “xách nước bằng giỏ tre” là chồng tôi đã thấy khó chịu.
Huống hồ chị ta cứ cố dúi thứ tôi không muốn nhận, anh đứng ra là điều hiển nhiên.
Thấy chồng tôi cản trước mặt, Lưu Tĩnh biết chẳng chiếm được lợi gì, liền sững sờ vài giây, rồi đột nhiên vỗ đùi, bắt đầu diễn kịch khổ:
“A Hòa, có phải em chê chị dâu không? Không thì sao chị cất công xin bao lì xì khai quang, mà em với Tiểu Mai lại không nhận? Chị không trách hai đứa, là chị khổ mệnh, bị người ta ghét bỏ…”
Vừa nói, chị ta bắt đầu sụt sùi lau nước mắt như thật, khiến chồng tôi – là đàn ông – đứng đó cũng thấy khó xử.
Người ngoài nhìn vào còn tưởng vợ chồng tôi bắt nạt chị ta.
Anh cả – vốn đã nín nhịn từ nãy – cũng bước tới, lạnh giọng: