4
“Tiểu Mai à, bụng em chắc cũng gần tám tháng rồi nhỉ? Lớn thế kia, dạo này có thấy khó chịu chỗ nào không?”
Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt Lưu Tĩnh lập tức dán chặt vào bụng tôi, khiến tôi nổi hết da gà.
Chồng tôi nhanh chóng bước lên chắn trước mặt, gương mặt đầy dè chừng:
“Chị dâu nói vậy là sao? Nghe như chị đang mong vợ tôi có chuyện ấy!”
Chồng tôi là quản lý cấp trung trong công ty, ánh mắt nghiêm nghị của anh khiến Lưu Tĩnh lập tức chột dạ, đảo mắt sang chỗ khác, cười gượng:
“A Hòa, em nói gì kỳ vậy, chị đây chẳng qua là quan tâm Tiểu Mai thôi. Chị với mẹ nghĩ hai đứa đi làm suốt, ruộng vườn thì giờ cũng nhàn rỗi rồi, nên tụi chị dọn qua đây, phụ chăm sóc Tiểu Mai cho tiện.”
Lưu Tĩnh vừa nói, vừa huých vai mẹ chồng, khẽ ra hiệu bằng ánh mắt.
Mẹ chồng lập tức hiểu ý, bước lên nắm lấy tay tôi:
“Phải đó, Tiểu Mai, mẹ với chị dâu con đã bàn rồi, tụi mẹ đến đây là để chăm sóc con sinh nở. Con mang thai lần đầu, chưa có kinh nghiệm, có tụi mẹ ở đây trấn giữ thì chắc chắn sẽ thuận lợi sinh bé ra.”
Nhìn vẻ mặt bà, có lẽ thật sự không hay biết chút gì về mưu tính của Lưu Tĩnh, trông bà còn có vài phần chân thành.
Nhưng mà... thì sao chứ?
Chỉ cần tôi nhớ lại kiếp trước — lúc tôi và chồng lần lượt gặp tai nạn qua đời — bà với ba chồng đã vội vã gom hết tài sản của hai vợ chồng, sang tên cho anh cả và Lưu Tĩnh.
Tôi… không bao giờ tha thứ được.
Tôi kín đáo né tránh sự động chạm của bà, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra quan tâm nhiệt tình:
“Mẹ à, mẹ yên tâm, tuy là lần đầu con mang thai, nhưng con đã học hỏi kinh nghiệm từ mẹ ruột con rồi, những điều cần biết con đều nắm rõ. Mẹ cả đời vất vả, không cần phải chăm sóc con đâu. Giờ mẹ và chị dâu đã đến đây, con với A Hòa sẽ đưa hai người đi chơi vài ngày, chứ không thể để đi một chuyến mà không vui vẻ gì.”
Tuy trong lòng cực kỳ khó chịu, nhưng dù sao họ cũng đã lặn lội đến, tôi không thể đuổi người ngay tức khắc.
Chỉ còn cách chủ động nói trước, tỏ rõ thái độ sẽ tiếp đón vài hôm, rồi tìm cơ hội để “tiễn khách”.
“Không được đâu, Tiểu Mai, mẹ với chị tới đây là để chăm sóc con mà. Sao có thể chỉ ở vài ngày rồi đi được? Ít nhất cũng phải đợi con sinh xong, tụi chị mới về!”
Chưa đợi mẹ chồng lên tiếng, Lưu Tĩnh đã lập tức bác bỏ lời tôi, thái độ còn rất gay gắt.
Mẹ chồng thấy chị ta nói thế thì lúng túng, do dự một hồi, rồi cũng cắn răng phụ họa:
“Phải đó, Tiểu Mai, mẹ cũng không về. Hai tháng tới, mẹ với chị dâu con sẽ ở đây luôn!”
Mẹ chồng – người xưa nay vẫn mềm mỏng – nay lại bất ngờ cứng rắn đến lạ, còn cùng Lưu Tĩnh mang hành lý định vào nhà sắp xếp.
Lập tức trong lòng tôi vang lên hồi chuông cảnh báo, chồng tôi cũng chạy vội tới giành lấy hành lý từ tay họ.
Tôi liền nhân cơ hội lên tiếng:
“A Hòa, phòng khách nhà mình vừa mới sơn lại tuần trước, trong đó còn chất đầy đồ đạc cũ chưa dọn, làm sao để mẹ với chị dâu ở được. Anh mau đặt cho họ một khách sạn nào sạch sẽ, tiện nghi chút đi!”
May mà tuần trước tôi còn chê màu tường phòng khách xấu nên cho người sửa lại, bây giờ căn phòng đó quả thật không thể ở được.
Dù thế nào, tôi cũng tuyệt đối không để Lưu Tĩnh ngủ lại nhà tôi.
Ai biết được cô ta lại định bày trò gì nữa.
“Không cần đâu! Ở khách sạn phí lắm, tốn tiền làm gì. Nếu thật sự không có chỗ thì em với mẹ ngủ tạm dưới đất ở phòng khách cũng được, nhà mình cả mà!”
Lưu Tĩnh phản ứng cực nhanh, lập tức từ chối, miệng thì nói khiêm nhường mà ánh mắt thì đã bắt đầu xem xét cách bài trí trong nhà như thể đây là chỗ của mình.
Tôi cố nén sự khó chịu trong lòng, gượng cười:
“Vậy thì không được. Để mẹ và chị phải ngủ đất thì vợ chồng em chẳng phải là bất hiếu sao? Mẹ vất vả cả đời mới có dịp đến đây, làm sao tụi em để mẹ chịu thiệt được.”
Tôi ra hiệu bằng ánh mắt cho chồng, anh liền hiểu ý, rút điện thoại ra đặt khách sạn ngay tại chỗ.
Tôi bước tới nhận lấy túi xách trong tay mẹ chồng, đỡ bà ra ngoài:
“Mẹ, bọn con đưa mẹ và chị dâu đi ăn trước, ăn xong rồi về khách sạn nghỉ nhé!”
“Được, Tiểu Mai với A Hòa đúng là có hiếu quá!”
Dù gì bà cũng là người già, thấy con trai con dâu nịnh nọt đôi ba câu liền vui vẻ ra mặt, cũng không còn lưu luyến chuyện ở lại nhà.
Lưu Tĩnh dù trong lòng không vui, nhưng không thể làm gì khác, đành phải lặng lẽ đi theo.
Trên đường đi, tôi đã đặt trước một phòng riêng nhỏ.
Khi cả bốn người chúng tôi vừa đến nơi, đồ ăn cũng vừa được mang lên bàn.
“Trời ơi, có vài miếng thịt thôi mà hơn trăm ngàn à? Tiểu Mai, dù em với A Hòa kiếm được tiền, cũng không thể xài hoang như vậy được. Mấy năm kết hôn rồi, tụi em tiết kiệm được bao nhiêu rồi?”
Vừa nhìn thực đơn, Lưu Tĩnh đã kêu ầm lên. Cô ta còn thẳng thừng hỏi thẳng chuyện tiền bạc riêng tư của vợ chồng tôi.
Mẹ chồng nghe thấy giá món ăn, sắc mặt cũng dịu đi mấy phần.
Tôi quan sát tất cả, chỉ cười nhạt, gắp mấy miếng thịt cho mẹ chồng:
“Mẹ hiếm khi ghé chơi, tụi con không thể đãi mẹ bằng mấy quán ăn bình dân được. Nhà hàng này con với A Hòa bình thường cũng không đến đâu, chỉ có lần công ty tổ chức tiệc ở đây, thấy món ăn khá ngon nên muốn đưa mẹ đến ăn thử.”
Chồng tôi cũng gật đầu: