6
Khi ngã xuống chiếc giường êm ái, tôi không thể chịu đựng thêm.
Hai tay mạnh mẽ quấn lấy cổ anh, không cho anh rời đi.
Vừa khóc vừa than thở:
“Sao giờ anh mới tới… em khổ lắm…”
“Anh là ai?”
Không hiểu sao Cố Hoài lại cố chấp hỏi đi hỏi lại điều đó. Nhưng lần này tôi mở mắt, nhìn thẳng người trước mặt:
“Cố Hoài.”
“Trả lời chính xác, thưởng anh cho em nhé?”
Anh dịu dàng hôn lên khóe mắt đang ướt của tôi, vừa cởi áo vừa thì thầm những lời tôi không nghe rõ:
“Lần này, cuối cùng anh cũng đến kịp.”
“Nam Chi ngoan, đừng rời xa anh nữa được không?”
“Mỗi người làm tổn thương em, anh sẽ không bỏ qua.”
Anh cứ gọi đi gọi lại tên tôi, như thể tôi là thứ báu vật quý giá lắm, sợ mất lần nữa.
7
Khi tỉnh lại, tôi rã rời toàn thân.
Tối qua Cố Hoài đúng là con dã thú không biết mệt, chẳng khác gì người bị bỏ thuốc là anh chứ không phải tôi.
Dòng bình luận lại rào rào chạy ngang tầm mắt:
【Gì vậy trời? Đến khúc quan trọng thì màn hình lại đen?!】
【Có gì mà hội viên cao cấp như tôi không được xem hả?】
【Tôi không tiếc tiền, mau phát lại đoạn tối qua bị đen đi!】
【Nhìn dấu vết trên cổ nữ chính mà xem, rõ là trận chiến dữ dội luôn!】
Mặt tôi đỏ bừng, vội kéo chăn lên che kín từ cổ trở xuống.
Rồi tiếp tục xem những dòng bình luận đang lướt, càng đọc càng thấy thú vị.
Nó cho tôi biết những thông tin mà bản thân không biết, cảm giác như cuộc sống được "mở cheat code".
Dù gì thì đời cũng không có bản nháp, mỗi ngày đều là live show trực tiếp.
Bây giờ còn có thêm một kỹ năng đặc biệt thế này, tội gì mà không dùng? Nên tôi chẳng thấy phiền vì sự tồn tại của nó chút nào.
Tôi cầm điện thoại bên cạnh lên, nhận diện khuôn mặt để mở khóa, định xem thử có lên hot search không.
Sống trong thời đại Internet, làm minh tinh thì chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay là tin tức sẽ tràn ngập mạng xã hội.
Tôi sợ chuyện tối qua bị người ta phát hiện, nếu thế thì sự nghiệp coi như tiêu rồi.
May thay, không thấy tên mình đâu, toàn là drama của các sao khác, tôi nhấn vào từng cái để hóng.
Đột nhiên, một cửa sổ quảng cáo bật ra trên trình duyệt. Tay tôi trượt nhấn nhầm vào.
Tiêu đề hiện lên: “Phải yêu thương cô ấy như yêu một đóa hoa.”
Tôi ngơ ngác, nhấn nút quay lại về thanh tìm kiếm.
Khi thấy lịch sử trình duyệt, tôi như muốn rơi khỏi ghế.
#Lần đầu cần chú ý điều gì#
#Làm thế nào để dễ chịu hơn#
Trời ơi, mấy cái từ ngữ hổ báo thế này, sao lại xuất hiện trong lịch sử tìm kiếm trên điện thoại của tôi được chứ?
8
“Em đang cầm điện thoại của anh đấy.”
Không biết từ lúc nào, Cố Hoài đã đứng ở cửa, khoé môi cong cong, ánh mắt dán chặt vào tôi, mang theo ý cười mơ hồ khó đoán.
Tôi giật bắn mình, tay run lên làm rơi luôn điện thoại xuống sàn.
Xong rồi! Quên mất chưa kịp thoát ra, màn hình vẫn còn dừng ở trang lịch sử tìm kiếm đó.
Nếu anh ấy thấy được thì sao? Lỡ bị phát hiện tôi đã tra cứu về anh, liệu có bị diệt khẩu không?
Tôi lạnh sống lưng, não bắt đầu xoay vòng tốc độ cao, miệng nhanh hơn não nói luôn:
“Lần đầu mà, không rành cũng bình thường.”
“Nhưng cảm giác tuyệt vời lắm, lần sau vẫn muốn là với anh.”
【Chị Kỷ à, sao chị có thể nghiêm túc nói ra mấy lời đó vậy?!】
【Tôi đoán chị sắp vung 200 tệ boa cho Cố gia rồi đó!】
Cố Hoài nheo mắt lại, vẻ mặt sâu xa, khiến tôi lạnh cả người.
Chắc khen không đúng trọng tâm rồi, kỹ thuật không nên khen, nhưng nhan sắc thì chắc chắn có thể.
Tôi hít sâu một hơi, cố tỏ ra thần bí:
“Anh Cố, anh biết tại sao khủng long tuyệt chủng không? Vì tay nó quá ngắn, không thể vỗ tay khi nhìn thấy nhan sắc của anh.”
Anh cau mày, khẽ “chậc” một tiếng, như có chút hối hận:
“Xem ra tối qua anh vẫn chưa đủ sức… em còn tỉnh táo thế này.”
Nói rồi anh bước nhanh về phía tôi, hai tay giấu sau lưng, không biết đang cầm thứ gì.
Tôi lập tức ngậm miệng, cảnh giác nhìn từng động tác của anh.
Cho đến khi anh đặt một tô bún xuống bàn.
“Bún chua cay trứng rán em thích ăn nhất, của quán ở hẻm Dụ Uyển.”
Tôi thở phào, tim vừa hạ xuống thì lại đập dồn dập.
Làm sao anh biết tôi thích ăn bún ở hẻm Dụ Uyển? Lại còn phải thêm trứng rán?
Tôi nhìn anh, nghi ngờ:
“Anh điều tra tôi à?”
Cố Hoài ung dung gỡ gói bún ra, cẩn thận trộn đều gia vị.