“Lúc đầu tôi còn sợ mấy cô chú ở căng tin nghĩ tôi tiêu hoang, ai ngờ họ đã biết từ sớm, còn nhất quyết móc tiền túi mua thịt mời tôi.”
Vừa nói, tôi vừa cúi xuống nhặt miếng thịt trên đất lên bỏ lại vào khay:
“Nên điều tôi có thể làm… là trân trọng tấm lòng ấy, ăn thật ngon, học thật tốt.”
Mấy bạn học bắt đầu thấy ngại, lí nhí lùi dần ra sau:
“Làm sao tụi này biết cậu có ăn mỗi ngày đâu…”
“Sao cậu không nói sớm!”
Tôi không biểu lộ cảm xúc, lặng lẽ mang khay cơm đến vòi nước rửa thịt.
Vương Kha Vân đi theo, xin lỗi tôi:
“Hi Dao, xin lỗi thật sự… nhưng… nhưng tớ cũng chỉ là vì muốn tốt cho cậu thôi mà!”
Một nam sinh bước lại gần, rửa tay bên cạnh – là Trần Dương.
Cậu ta liếc nhìn miếng thịt trong tay tôi, cười khẩy:
“Đói đến mức phải nhặt thịt dưới đất lên ăn à?”
Vương Kha Vân làm ra vẻ muốn lên tiếng bênh vực tôi.
Nếu là bình thường, tôi đã kéo cô ta lại.
Nhưng hôm nay, tôi thật sự không còn hơi sức đâu nữa, chỉ lặng lẽ nhìn.
Vương Kha Vân thấy tôi không ngăn, khựng lại, trừng mắt nhìn Trần Dương, cuối cùng vẫn không dám bước lên.
Trần Dương hừ lạnh:
“Hừ! Lại một đứa nghèo mạt rệp.”
Vương Kha Vân mím môi im lặng.
Trần Dương lại vứt thêm một câu thờ ơ:
“Nhưng ít ra đứa này còn có chút khí chất, không đến nỗi quá hám ăn.”
Dòng bình luận trước mắt tôi lại hiện lên:
【Cười chết mất, Trần Dương cứ giả bộ đi, chứ thật ra lúc này đã bắt đầu chú ý đến nữ chính rồi】
【Nếu không nhờ hệ thống nhắc đúng lúc, tôi còn tưởng Trần Dương là phản diện cơ】
【Tình yêu của hai người này chẳng khác gì Vườn Sao Băng, nam chính từ nhỏ đã bị giáo dục sai, may nhờ nữ chính chính nghĩa lương thiện mới đưa hắn quay đầu lại được】
Tôi nhìn những dòng chữ đó, trong lòng suy tư.
Trước đây, tôi cũng từng nghĩ Vương Kha Vân là một người bạn tốt.
Cô ấy dường như lúc nào cũng đúng, luôn đứng trên cao về đạo đức.
Thì ra, cô ta có hệ thống hỗ trợ – bàn tay vàng của nữ chính.
Nhưng giờ đây, lưỡi dao giấu kín ấy lại đang nhắm vào tôi.