11.
Mọi chuyện tiến triển… còn nhanh hơn ta tưởng.
Ba ngày sau, Đại Lý Tự mở lại vụ án gian lận khoa cử.
Một vị tiểu quan vô danh bỗng nhiên đứng ra, dâng lên một bức thư mật - ghi lại chi tiết thư từ qua lại giữa quan chủ khảo và một mưu sĩ dưới trướng Thái tử Tiêu Lan.
Trong thư, ghi rõ rành rành cách bọn họ dàn xếp đề thi, nhận hối lộ, rồi làm cách nào để đổ hết tội lên đầu phụ thân ta.
Nhân chứng - vật chứng đầy đủ. Sự thật phơi bày.
Phụ thân ta được tuyên trắng án ngay tại công đường.
Còn vị quan chủ khảo kia cùng mưu sĩ của Thái tử - tức khắc bị tống vào Thiên lao, chờ triều đình xử lý.
Vụ án đảo chiều quá nhanh, khiến toàn bộ triều đình chấn động.
Không ai ngờ được, sau lưng một vụ bê bối khoa cử lại kéo theo bóng dáng của Thái tử đương triều - Tiêu Lan.
Ngày phụ thân trở về, ta tự mình ra tận cửa thành đón ngài.
Ngài gầy đi trông thấy, tóc bạc thêm vài sợi - nhưng ánh mắt vẫn còn tinh anh.
Vừa nhìn thấy ta, câu đầu tiên ngài nói là:
“Vãn Tình… thay phụ thân, cảm tạ Vương gia.”
Ngài siết tay ta, giọng nghẹn ngào: “Trước kia, phụ thân thật hồ đồ… cứ nghĩ con gả vào phủ Tĩnh Vương là chịu thiệt. Nhưng giờ mới thấy - Vương gia ấy… mới xứng đáng làm phu quân của con.”
Ta nghẹn họng, đỏ hoe mắt, chỉ có thể gật đầu.
Về đến vương phủ, ta lập tức đến thư phòng tìm Tiêu Triệt.
Chàng đang luyện chữ, thấy ta liền buông bút.
Ta bước đến trước mặt chàng, nghiêm túc hành lễ thật sâu: “Vương gia, tạ ơn người đã cứu phụ thân.”
Chàng vội đỡ ta dậy, nhẹ nhàng lắc đầu: “Ông ấy là phụ thân nàng, cũng là nhạc phụ của ta. Ta giúp ông ấy, là chuyện đương nhiên.”
“Nhưng vụ án này… có dính đến Thái tử…”
Ta nhìn chàng đầy lo lắng: “Chàng ra mặt như vậy, chẳng khác nào công khai đối đầu với hắn. Hắn sẽ không để yên đâu.”
Thái tử Tiêu Lan là con trai chính thất của Hoàng hậu, sau lưng có cả đại tộc ngoại thích hậu thuẫn, quyền lực trong triều cắm rễ rất sâu.
Còn Tiêu Triệt… mẫu phi mất sớm vì bị hãm hại, chẳng có chỗ dựa gì cả.
Dù nay thần trí đã khôi phục, vẫn chỉ là một mình chống cả bầu trời.
“Tiêu Lan?”
Khóe môi Tiêu Triệt khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười lạnh đến buốt sống lưng: “Hắn sớm đã coi ta là cái gai trong mắt.”
Tim ta như rơi thẳng xuống đáy hồ.
“…Chàng nhớ ra rồi sao?”
Chàng nhìn ta, trầm mặc trong chốc lát rồi khẽ gật đầu.
“Không phải tất cả. Nhưng những điều quan trọng nhất - ta đã nhớ lại rồi.”
Chàng kéo ta ngồi xuống, giọng khàn khàn: “Ba năm trước, cũng là một vụ gian lận khoa cử. Lúc đó - chính ta là người chủ khảo.”
Cả người ta chấn động, hô hấp như nghẹn lại.
“Ta đã tra được chứng cứ Thái tử nhúng tay vào. Vốn định hôm sau dâng lên phụ hoàng. Nhưng ngay đêm trước đó… ta nhận lời mời tới Đông cung dự yến. Và đã uống… chén rượu do chính Tiêu Lan rót.”
12.
Chàng không nói thêm nữa.
Nhưng ta đã hiểu.
Chén rượu năm xưa - chính là thứ đã đẩy chàng vào vực thẳm ba năm qua.
Không phải tai nạn.
Cũng không phải bệnh tật.
Mà là một âm mưu… độc ác đến tận xương tủy.
Tay ta khẽ run lên.
Không thể kiểm soát nổi, ta nắm chặt lấy vạt áo trước ngực chàng, khớp ngón tay trắng bệch.
“Vậy nên… lần này chàng cứu phụ thân ta… Không chỉ vì ta, đúng không?”
“Cũng là vì chính ta.”
Chàng tiếp lời, ánh mắt sắc như kiếm: “Tiêu Lan đã ra tay một lần, thì sẽ có lần thứ hai. Ta… không thể chờ chết nữa.”
Ánh mắt chàng khóa chặt lấy ta.
Từng lời, từng chữ, mang theo quyết tâm không thể lay chuyển: “Vãn Tình. Kể từ giờ phút này - chúng ta mới thực sự… là một.”
“Nàng… sợ không?”
Ta nhìn vào mắt chàng.
Trong đó có hận, có mưu, có sát ý như băng tuyết phủ ngàn dặm…
Nhưng sâu trong cùng đáy mắt ấy…
Vẫn còn có một điều chàng chưa từng nói rõ: lo cho ta.
Chàng hỏi ta…
Không chỉ vì muốn biết câu trả lời.
Mà là vì, chàng đang lo rằng ta sẽ bị cuốn vào hắc ám mà chàng sắp phải đối đầu.
Ta lắc đầu, hít một hơi, rồi ngược lại nắm lấy tay chàng, dứt khoát mà kiên định: “Ta không sợ.”
Chỉ cần ở bên chàng, dù là biển lửa hay núi đao…
Ta cũng không sợ.
12.
Vụ án của phụ thân, như một mồi lửa, hoàn toàn châm ngòi cho trận chiến giữa Tiêu Triệt và Thái tử Tiêu Lan.
Tiêu Lan không ngờ rằng, cạm bẫy mình dày công bày bố, chẳng những không thể kéo phụ thân ta xuống ngựa, mà còn khiến một tâm phúc quan trọng của hắn phải lộ mặt, thậm chí còn vô tình đưa Tiêu Triệt - người hắn vẫn tưởng là một phế nhân - quay trở lại trung tâm quyền lực triều đình.
Từ đó, hắn bắt đầu nhằm vào Tiêu Triệt khắp mọi nơi.
Trên triều, hắn liên hợp phe cánh, dâng tấu hạch tội Tiêu Triệt tùy tiện can thiệp vào việc xử án của Đại Lý Tự, nói chàng vượt quyền.
Nhưng Tiêu Triệt chỉ dùng đúng một câu để đánh trả: “Giải oan cho nhạc phụ, là bổn phận người làm hiền tế. Nếu Thái tử cho rằng bản vương có lỗi, chi bằng hỏi lại bản thân, vì sao dưới trướng mình lại xuất hiện loại tiểu nhân vu oan giá họa như vậy?”
Một câu, khiến Tiêu Lan tím mặt, nhưng không thể phản bác.
Không chiếm được lợi thế trước triều thần, Tiêu Lan liền ngấm ngầm giở thủ đoạn sau lưng.
Hắn cho người tung tin đồn: phụ thân ta sở dĩ trắng án, là vì Tiêu Triệt đã ngầm hối lộ vị tiểu quan kia, dàn dựng chứng cứ giả.
Tin đồn lan khắp kinh thành.
Ta nghe xong giận run cả người, nhưng Tiêu Triệt lại chỉ nhẹ giọng nói: “Thanh giả tự thanh.”
Chàng an ủi ta: “Hắn càng làm vậy, càng chứng minh hắn đang bối rối.”
Quả nhiên, chưa đầy vài hôm sau, vị tiểu quan từng ra làm chứng kia - “sợ tội tự sát” ngay tại phủ.
Mọi manh mối, lại một lần nữa bị chặt đứt.
Người chết, không thể đối chứng.
Tiêu Lan, ra đòn... thật độc.
Ta bắt đầu thật sự lo cho Tiêu Triệt.
Thế lực Thái tử đan xen như mạng nhện, sâu hơn những gì ta tưởng.
Mà chàng, dường như chỉ có thể dựa vào chính mình - và hai vị hộ vệ thần bí bên cạnh.
Tối hôm đó, chàng về muộn hơn thường lệ.
Toàn thân mang theo mùi máu... thoang thoảng.