14.
Chớp mắt đã đến cuối năm.
Trong cung tổ chức yến tiệc giao thừa, hoàng thượng đích thân hạ chỉ: Toàn bộ hoàng tử và gia quyến đều phải có mặt.
Ta biết, đây chắc chắn sẽ là một bàn tiệc Hồng Môn.
Tiêu Lan - Thái tử - sẽ không dễ gì bỏ qua cơ hội tốt như vậy để ra tay với chúng ta.
Vài ngày trước khi yến tiệc bắt đầu, ta tự tay may cho Tiêu Triệt một chiếc áo gấm xanh đen, ở cổ áo và tay áo còn dùng chỉ vàng thêu hoa vân tường ẩn.
Mảnh vải thừa, ta khéo léo làm thành một chiếc áo choàng cùng tông cho mình.
Tiêu Triệt nhìn ta chăm chú với đống kim chỉ trong tay, khóe môi cong lên: “Phu thê chúng ta thế này, có tính là bằng chứng yêu nhau khắc cốt ghi tâm không?”
Ta lườm chàng một cái: “Lắm mồm.”
Nhưng trong lòng… ngọt như uống cả hũ mật.
Tối giao thừa, chúng ta cùng lên kiệu vào cung.
Trong kiệu, chàng nắm tay ta, mười ngón đan chặt.
“Vãn Tình,” - giọng chàng trầm xuống, “Đêm nay, dù có xảy ra chuyện gì, nàng nhất định phải bám sát ta, một bước **cũng không được rời.”
Ta khẽ rùng mình, gật đầu.
“Ta biết, đã khiến nàng phải sợ hãi những ngày qua…” -Ánh mắt chàng ánh lên một tia áy náy chưa từng có, “Là ta… để nàng chịu ấm ức.”
“Ta không thấy ấm ức.”
Ta lắc đầu, ngược lại nắm tay chàng chặt hơn.
“Được ở bên chàng, ta… cam tâm tình nguyện.”
Chàng không nói gì nữa, chỉ siết ta vào lòng chặt hơn.
Yến tiệc được tổ chức ở Điện Thái Hòa.
Đèn đuốc rực rỡ, ca múa mừng xuân.
Hoàng thượng và hoàng hậu ngồi trên cao, dưới là các hoàng tử và bá quan văn võ.
Tiêu Lan ngồi ngay gần hoàng thượng.
Hắn nhìn thấy chúng ta bước vào, liền giơ chén rượu, từ xa mỉm cười.
Nụ cười kia… khách sáo nhưng lạnh lẽo như rắn độc.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến sống lưng ta phát lạnh.
Bữa tiệc diễn ra suôn sẻ, tiếng cười nói rộn ràng.
Tựa như… tất cả mưu mô, nguy hiểm đều chỉ là ảo giác của ta.
Nhưng càng yên bình giả tạo, lòng ta… càng rối bời bất an.
Uống được vài tuần rượu, Tiêu Lan đột nhiên đứng dậy, nâng chén hướng về hoàng thượng: “Phụ hoàng, hôm nay là giao thừa, nhi thần thấy tam đệ và tam đệ muội tình thâm nghĩa nặng, chi bằng… mời tam đệ muội tấu một khúc cầm, giúp tiệc vui thêm phần thi vị. Phụ hoàng thấy sao?”
Ánh mắt hắn… như mũi tên bén nhọn ghim thẳng vào người ta.
Trong điện phút chốc lặng ngắt như tờ.
Tất cả ánh mắt… đều đổ dồn về phía ta.
Ta lập tức hiểu ra.
Đây là chiêu đầu tiên của hắn.
Hắn biết ta xuất thân từ nhà văn thần, cầm kỳ thi họa đều tinh thông.
Nhưng hắn càng biết, ba năm qua ta vất vả chăm sóc Tiêu Triệt, ít có thời gian luyện đàn.
Tay ta giờ đây đã thô ráp, chẳng còn mềm mại như xưa.
Hắn chính là muốn ép ta xuất trận trước mặt văn võ bá quan - để ta trở thành trò cười, để bôi nhọ danh dự của chàng.
“Thái tử nói quá rồi.”
Ta còn chưa mở miệng, Tiêu Triệt đã lạnh nhạt lên tiếng.
“Nội tử đã lâu không gảy đàn, e rằng sẽ làm hỏng hứng thú của mọi người.”
“Tam đệ nói vậy không đúng đâu.”
Tiêu Lan cười nhạt: “Phu xướng phụ tùy, tam đệ nay đã thông tuệ, tài năng không ít lần giúp triều đình. Tam đệ muội hẳn cũng là người tài giỏi không kém. Không nên từ chối nữa, hãy để phụ hoàng và mọi người mở mang tầm mắt.”
Hắn nói đến mức này, nếu ta còn từ chối… tức là không nể mặt hoàng thượng và thái tử.
Ta hít sâu một hơi, đứng dậy: “Nếu đã là ý tốt của thái tử điện hạ, vậy thần thiếp xin mạo muội hiến một khúc.”
Ta bước đến giữa điện.
Cung nhân đã mang lên một cây cổ cầm cực kỳ tinh xảo.
Ta ngồi xuống, thử dây đàn.
…
Không ngoài dự đoán.
Có một dây… đã bị người ta âm thầm điều chỉnh - thấp hơn nửa âm.
Nếu không phải người chuyên nghiệp, sẽ không phát hiện ra.
Nhưng một khi chạm tay vào… chỉ cần gảy một nốt sai, toàn khúc nhạc sẽ lạc điệu, sẽ thành trò cười.
Thâm độc.
Ta ngẩng đầu, nhìn Tiêu Lan - hắn đang cầm chén rượu, vẻ mặt thư thái chờ xem trò vui.
Ta lại nhìn Tiêu Triệt - chàng ngồi đó, gương mặt bình tĩnh như nước, nhưng trong mắt lại ẩn ẩn lo lắng.
Ta mỉm cười, dịu dàng trấn an chàng bằng ánh mắt.
Sau đó…
Ta đặt tay lên dây đàn.
15.
Ta không đàn những khúc nhạc ai ai cũng quen thuộc.
Ta chọn một bản rất ít người biết, gần như đã thất truyền - “Quảng Lăng Tán”.
Khúc này nổi danh vì khí thế hào hùng, tráng lệ, lại có yêu cầu cực kỳ khắt khe về kỹ thuật.
Trong đó có một đoạn phải hạ dây đàn xuống đúng nửa âm, mới diễn tả được sát khí sắt thép, đao kiếm loang loáng nơi sa trường.
Năm ta còn nhỏ, từng vô tình thấy khúc này trong một quyển cổ tịch.
Khi ấy chỉ thấy thú vị nên ghi nhớ, không ngờ hôm nay lại phát huy tác dụng.
Ngay khi tiếng đàn đầu tiên vang lên, sắc mặt Thái tử đã khẽ thay đổi.
Hắn hẳn không ngờ ta lại chọn khúc nhạc này.
Theo đà khúc nhạc dâng trào, ngón tay ta lướt như bay trên dây đàn, khi thì như thác lũ đổ ầm, khi lại như núi cao vọng suối.
Dây đàn vốn bị giở trò, không những không làm hỏng bản nhạc, mà còn trở thành điểm nhấn, đẩy ý cảnh cả khúc lên đến đỉnh cao.
Tiếng đàn vừa dứt, âm vang vẫn quanh quẩn bên tai.
Cả đại điện im phăng phắc.
Mọi người đều bị bản “Quảng Lăng Tán” của ta làm chấn động đến nín lặng.
Hồi lâu sau, Hoàng thượng là người đầu tiên vỗ tay cười to: “Hay! Hay cho một khúc Quảng Lăng Tán! Không ngờ con dâu của trẫm lại có cốt cách như thế!”
Ánh mắt Người nhìn ta tràn đầy tán thưởng và bất ngờ.
Ta đứng dậy, khiêm nhường hành lễ: “Làm phụ hoàng chê cười rồi.”
Long nhan vui mừng, lập tức ban thưởng cho ta một đôi ngọc như ý.
Sắc mặt Thái tử Tiêu Lan đã đen kịt như đáy nồi.
Hắn vốn định để ta mất mặt, không ngờ lại giúp ta tỏa sáng, được Hoàng thượng yêu thích.