1
Câu nói của Kỷ Xuyên khiến tôi đứng như trời trồng, gần như quên thở.
Cùng nhau nỗ lực thi vào Học viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân là lời hứa từ khi chúng tôi mới học lớp Bảy.
Hai ngày chọn nguyện vọng, cả hai gia đình còn ngồi lại bàn bạc cẩn thận, rồi mới điền vào hệ thống.
Vậy mà giờ, cậu ta lại âm thầm đổi trường.
Không nói với tôi một lời.
Trong phòng ăn riêng, có người tò mò hỏi:
“Sao cậu biết Thi Dao sẽ đăng nhập lại vào hệ thống của cậu mà kiểm tra?”
“Lỡ cô ấy chẳng thèm để ý thì sao?”
Kỷ Xuyên cười như nghe được chuyện đùa:
“Chỉ một lần thôi á? Tôi còn không hiểu cô ấy chắc?”
“Ngày nào cũng phải mở lên cả trăm lần kiểm tra, sợ điền sai thông tin, không học cùng ngành với tôi nữa cơ mà.”
Nói đến đây, cậu ta tỏ vẻ bất đắc dĩ:
“Giải thích cũng vô dụng, nếu từ nhỏ cậu có một cái đuôi suốt ngày bám lấy, chắc cậu cũng hiểu thôi.”
Xung quanh bật cười ầm ĩ.
Bạn bè có vẻ hiểu ra, nhưng vẫn chưa phục:
“Dù cô ấy có phát hiện, cậu cũng chắc chắn cô ấy sẽ đổi theo cậu à?”
Kỷ Xuyên ngẩng đầu khỏi màn hình game, cười khinh một tiếng:
“Điên à?”
“Thi Dao từ lúc sinh ra đến giờ xa tôi chưa từng quá một tuần. Cô ấy không học cùng tôi thì còn học với ai?”
Một người khác xen vào:
“A Xuyên này, nói thật nhé, cậu làm thế không được hay cho lắm.”
“Sao không trực tiếp nói cho người ta biết là cậu đổi nguyện vọng rồi?”
Ngón tay Kỷ Xuyên khựng lại trên màn hình, vẻ mặt có chút cáu:
“Thật sự là quên mất. Với cả cũng ngại giải thích dài dòng.”
“Nếu cô ấy biết tôi đổi vì Tô Mạn, chắc chắn lại làm ầm lên.”
“Huống chi tôi cũng đâu đổi bừa, Tô Mạn nói đi học một mình ở phương Nam sợ lắm, muốn có người quen để yên tâm.”
Cả đám lặng vài giây, sau đó ngầm hiểu rồi thở dài:
“Ừ cũng phải, Tô Mạn là đại mỹ nhân, hoàn cảnh gia đình lại như thế, không bảo vệ thì cũng thấy áy náy.”
“Chứ không như con nhỏ Thi Dao kia, ngày nào mặt cũng lấm lem, chỉ biết học, làm sao so được với hoa khôi.”
“Tsk tsk, đến ngành hàng không mà cũng dám từ bỏ, đúng là A Xuyên của tôi, biết thương hoa tiếc ngọc thật.”
…
Trong căn phòng đó vẫn tiếp tục vang lên tiếng đùa giỡn và âm thanh trò chơi.
Còn tôi, đứng ngoài cửa, như rơi vào hố băng sâu.
Tay siết chặt đến tê rát.
Rất muốn xông vào, túm lấy áo Kỷ Xuyên mà hỏi cho ra lẽ.
Nhưng chân như bị đổ chì, một bước cũng không thể bước nổi.
Không biết đã đứng bao lâu.
Cuối cùng vẫn không đủ dũng khí.
Chỉ lặng lẽ xoay người rời đi.
Loạng choạng ra khỏi nhà hàng.
2
Chỉ khi đóng cửa phòng lại, nước mắt tôi mới ào ạt trào ra.
Từng câu từng chữ Kỷ Xuyên nói vẫn cứ luẩn quẩn trong đầu.
Tôi thật sự không hiểu.
Sao cậu ta lại đột ngột từ bỏ ngành hàng không mà cậu yêu thích từ nhỏ?
Chúng tôi đã cùng nhau cố gắng suốt bao nhiêu năm,
Cuối cùng mới đủ điểm vào ngành mơ ước.
Ngay cả lúc vừa bước vào phòng ăn, tôi vẫn còn khờ khạo vui mừng vì sắp chạm đến ước mơ ấy cùng người mình thích.
Nhưng tôi không ngờ—
Tương lai hai người mà tôi cố gắng đến kiệt sức để đạt được…
Cậu ta lại vì một câu nói của người khác mà dễ dàng từ bỏ.
Mà dù có đổi đi chăng nữa,
Một câu nói với tôi… cũng khó đến vậy sao?
Cậu ta sợ tôi bám lấy đến thế à?
Nếu đã sợ,
Vậy nụ hôn dưới bầu trời đầy sao hôm sinh nhật mười tám tuổi…
Ánh mắt ngập ngừng, hơi thở dồn dập ấy… là cái gì?
Chẳng lẽ chỉ là một phút bốc đồng khi say,
Còn tôi lại ngây thơ xem đó là lời tỏ tình nghiêm túc?
Trong lòng như có thứ gì đó chợt đứt phựt một cái.
Thật ra, tôi chưa từng nói mình phải theo cậu ấy.
Từ mẫu giáo đến tiểu học, cấp hai, cấp ba…
Tôi luôn học cùng trường với Kỷ Xuyên.
Mọi người, kể cả cậu ấy, đều mặc định tôi sẽ chẳng bao giờ rời khỏi.
Nhưng không ai biết,
Tôi muốn học trường đó, còn có lý do khác.
Không liên quan gì đến Kỷ Xuyên.
Dù cậu ta không đi, tôi cũng sẽ đi.
Tôi tắt máy tính mà lúc nãy vô thức bật lên.
Không muốn nhìn hệ thống nguyện vọng thêm lần nào nữa.
Cũng không có ý định đổi nguyện vọng vì cậu ấy.
Cậu có thể vì hoa khôi mà vượt núi băng rừng.
Còn tôi cũng có bầu trời riêng mà mình muốn bay đến.
Đã mỗi người một con đường,
Thì cũng chẳng cần bận tâm quá khứ nữa.
3
Nghĩ thông rồi, bỗng thấy lòng nhẹ hẳn.
Không có gì là không thể buông.
Mẹ từng nói, ai rồi cũng phải tự học cách trưởng thành.
Còn về nụ hôn kia…