5
Tôi lạnh lùng bật cười trong lòng.
Có lẽ Kỷ Xuyên nghĩ rằng chỉ cần cậu ta nhắc tôi vài câu là tôi sẽ đi kiểm tra lại hệ thống,
Sau đó phát hiện ra thay đổi, rồi sẽ vội vàng sửa theo cậu ấy, nộp lại nguyện vọng chọn Hạ Môn.
Nhưng cậu ấy lại sĩ diện, không chịu nói thẳng.
Cũng đúng thôi, nếu nói rõ mình đổi nguyện vọng vì người khác,
Thì phải phí công giải thích với “kẻ bám dai như đỉa” như tôi – thật mệt!
May mà tôi đã hạ quyết tâm, lần này sẽ không quay đầu nữa.
Tôi nhìn thoáng qua phía Kỷ Xuyên – lúc này đang bận bịu giúp Tô Mạn xem lại nguyện vọng –
Rồi kéo tay Lạc Di rời khỏi lớp.
Đang định bắt xe về thì Lạc Di thấy tôi không vui, cứ nằng nặc kéo tôi đến dự tiệc sinh nhật của một chị bạn thân.
Không lay được cô nàng, tôi đành theo.
Ăn uống xong, lại bị kéo đến một quán bar mới mở.
Vào đến nơi mới phát hiện — tiệc của Kỷ Xuyên cũng tổ chức ở đây.
Hai nhóm người có nhiều người quen, tự nhiên nhập thành một nhóm chơi trong phòng lớn.
Kỷ Xuyên thấy tôi thì có vẻ hơi ngại,
Nhưng không nói gì, cũng chẳng chào hỏi.
Tôi cũng coi như cậu ta là không khí.
Khi đi vệ sinh, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa Kỷ Xuyên và bạn cậu ta ở góc hành lang.
Người bạn kia nói:
“Hay là nói rõ cho cô ấy đi? Một mình con gái mà ra tận Đông Bắc học cũng cực.”
Kỷ Xuyên vẫn không để tâm:
“Yên tâm, tớ đã dặn đi dặn lại rồi.
“Cô ấy chắc chắn đã sửa rồi. Bây giờ nổi giận, chắc chỉ vì chuyện này không được nói trước mà thôi.”
Đang ngẩn người, hai người đã vòng qua góc hành lang và nhìn thấy tôi.
Kỷ Xuyên ra hiệu cho bạn mình rời đi, rồi quay lại chắn trước mặt tôi:
“Thi Dao, chúng ta nói chuyện chút đi.”
6
Tôi trợn mắt nhìn cậu ta, xoay người định bỏ đi.
Vừa bước được một bước đã bị kéo ngược lại, cả người bị kẹp trong góc tường.
Hơi rượu thoang thoảng phả tới, tôi không kìm được mà nghiêng đầu né tránh.
Hai người đối mặt trong chốc lát, Kỷ Xuyên bật cười trước:
“Còn giận à? Chiều nay định nhắn tin rủ cậu đến quán bar, nhưng bị cậu chặn rồi, không gửi được.
“Lúc ở lớp thì bị cậu làm cho tức điên, quên khuấy luôn.
“Thôi nào, ngoan, đừng giận nữa. Cả ngày chẳng hiểu sao cứ như có lửa trong người.
“Mà cậu kiểm tra lại nguyện vọng rồi chứ?”
Tôi không biểu cảm, cũng chẳng muốn nói chuyện.
Cúi đầu im lặng.
Đang giằng co, cậu ta còn định nói gì nữa thì sau lưng vang lên giọng nói quen thuộc của Tô Mạn:
“A Xuyên, anh Hạo rủ anh uống rượu.
“Xin lỗi… xin lỗi nhé, hai người đang...”
Đôi lúc tôi thật sự nghi ngờ Tô Mạn có gắn thiết bị theo dõi.
Chỉ cần Kỷ Xuyên và tôi nói chuyện là cô ta lập tức xuất hiện.
Tôi không muốn đôi co thêm, nhân lúc Kỷ Xuyên quay đầu, tôi lách khỏi cánh tay cậu ta rồi bước ra ngoài.
Vừa đi ngang qua Tô Mạn thì bị cô ta giữ chặt lại.
“Thật sự xin lỗi cậu, Thi Dao, tớ không cố ý làm phiền hai người.
“Cậu giận cả ngày, A Xuyên cũng không vui chút nào…”
Tôi không muốn để ý, tay bị cô ta bóp đến đau, phải dùng lực mới hất ra được.
Tô Mạn lảo đảo, nước mắt lưng tròng.
“A Xuyên, Thi Dao vẫn giận vì em đến buổi tụ họp của nhóm anh à?
“Em xin lỗi cô ấy được không, đừng vì em mà cãi nhau nữa nhé…”
Vừa nói, cô ta vừa định đứng chắn trước mặt tôi cúi người xin lỗi.
Kỷ Xuyên lập tức nổi giận, xoay người chặn Tô Mạn lại:
“Cô ấy có cái kiểu tiểu thư đỏng đảnh đó, em xin lỗi làm gì?
“Thi Dao, cậu đẩy người ta làm gì? Phải xin lỗi Tô Mạn mới đúng đấy.
“Sau này học cùng một trường, còn có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Tôi cười nhạt, hất lại một câu rồi giận dữ quay đi:
“Thích chăm sóc thì tự mà chăm nhau đi.”
Không thèm để ý tiếng Kỷ Xuyên bực bội vang lên phía sau:
“Thi Dao, đủ rồi đấy!”
Phải một lúc sau, hai người họ mới quay lại phòng.
Kỷ Xuyên mặt mày cứng ngắc, còn Tô Mạn thì lại duyên dáng, e thẹn như chưa có chuyện gì.
Ngoài Lạc Di ra, cả đám bạn đều thi nhau trêu chọc vì hai người biến mất quá lâu,
Lúc chơi trò "thật hay thách" còn cố ý tạo cơ hội mờ ám cho hai người họ.
Ngay cả bạn thân của Kỷ Xuyên cũng hùa theo, không hề quan tâm tôi có khó chịu hay không.
Cũng đúng thôi.
Trong mắt bọn họ, tôi chỉ là con chó trung thành liếm gót giày của Kỷ Xuyên.
Khi Tô Mạn bốc trúng thử thách phải nhảy gợi cảm với một bạn khác giới,
Ánh mắt đầu tiên cô ta nhìn tới lại là Kỷ Xuyên.
Kỷ Xuyên liếc nhìn tôi một cái, như cố tình khiêu khích, rồi vui vẻ gật đầu đồng ý.
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn đã tức giận đứng dậy ngăn lại.
Nhưng giờ, tôi chẳng có chút phản ứng nào.
Tô Mạn từng là thành viên của CLB nhảy hiện đại, thân hình nóng bỏng, từng động tác đều cuốn hút.
Tôi cắm cúi uống hết lon bia trong tay,
Bình thản nhìn cô ta uốn éo xung quanh Kỷ Xuyên theo nhịp nhạc Hàn sôi động.
Kỷ Xuyên mỉm cười, nụ cười nhàn nhạt như vừa đủ,
Lúc đầu còn liếc nhìn tôi, như đang chờ tôi nổi cơn ghen.
Nhưng khi khoảng cách giữa hai người họ càng lúc càng gần,
Cậu ta đã không còn quan tâm đến xung quanh nữa,
Lưng thẳng tắp, ánh mắt chỉ còn lại bóng dáng nóng bỏng của Tô Mạn.
Gần như phát ra tia lửa điện.
Kết thúc bài nhảy, Tô Mạn "vô tình" trượt chân ngã vào lòng Kỷ Xuyên.