6
“Giang Đường, mày sao mãi không sửa được cái tính chết tiệt đó vậy hả?”
Tôi ngỡ mình đang mơ.
Vậy mà lại nghe thấy giọng của bố tôi.
Cho đến khi thấy cánh cửa bật mở.
Tôi mới phát hiện ra, bố mẹ tôi có vân tay trên khóa cửa nhà này.
Chu Lạc Dương phấn khích chạy tới, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười.
“Ông bà ngoại ơi, cuối cùng ông bà cũng đến dạy dỗ mẹ con rồi!”
Thấy bọn họ đứng thân thiết bên nhau.
Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi lạnh buốt đến tận xương, không hề quá lời.
Mẹ nhìn tôi với vẻ áy náy, vừa định mở miệng:
“Đường Đường, sáu năm trước mẹ không biết con bệnh nặng đến vậy…”
Thì đã thấy Giang Niệm ôm gò má bị tôi tát đỏ bừng, rưng rức bước lại gần.
“Cục cưng, ai đánh con thế này?”
Mẹ lập tức nổi giận, như một con sư tử cái đang bảo vệ con non.
Bố tôi thì như sư tử đực đang gầm lên giận dữ, hét thẳng vào mặt tôi:
“Còn ai vào đây nữa! Nhất định là Giang Đường!”
“Con rể, lập tức đuổi nó ra khỏi nhà!”
“Nếu hôm nay không dạy dỗ nó, mai mốt nó đánh luôn cháu cưng của tôi thì sao?”
Chu Bỉnh An không dám trái ý bố mẹ vợ, kéo tay áo tôi:
“Vợ à, đánh người là sai rồi, hay là… em xin lỗi trước đi?”
Anh biết tôi đã thu dọn hành lý xong hết, vậy mà vẫn trơ mặt đứng đợi tôi cúi đầu.
7
Chạm phải ánh mắt đầy đắc ý của Giang Niệm, tôi cười nhạt.
“Có phải bất cứ thứ rác rưởi nào tôi nhận về, cô cũng phải giành lấy cho bằng được không?”
Cô ta giả vờ hoảng hốt:
“Chị… chị nói gì thế, em nghe không hiểu?”
Bất ngờ, tóc tôi bị ai đó túm mạnh.
Giọng bố tôi vang lên như sấm:
“Giang Đường! Tao ra lệnh cho mày phải xin lỗi!”
“Đừng lấy chuyện ly hôn ra uy hiếp chàng rể quý của tao. Nó kiếm tiền nuôi cả nhà cực khổ thế nào mày biết không? Giỏi thì ra đi tay trắng!”
Chu Bỉnh An vội kéo ông lại:
“Bố, đây là chuyện giữa con và Đường Đường, bố đừng can thiệp.”
“Hừ! Năm đó nếu không phải tại nó giả bệnh, con đã không lỡ mất buổi biểu diễn của Niệm Niệm.”
“Biết đâu, giờ con và Niệm Niệm đã là một đôi rồi.”
Tôi liếc nhìn Chu Bỉnh An đầy mỉa mai.
Bảo sao tấm ảnh bóng lưng cất trong tủ sách lại quen đến vậy.
Thì ra đó là cô gái khiến anh “vấn vương ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy”.
Anh bảo tôi đừng ghen.
Rằng người ta thậm chí chẳng biết anh là ai.
Giờ phút này, đến chút lưu luyến cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến.
Tôi ký vào đơn ly hôn, xách hành lý bỏ đi.
Chu Bỉnh An muốn ngăn tôi lại, nhưng bị bố mẹ tôi kéo sang một bên.
Chu Lạc Dương ôm lấy chân anh, hét lớn:
“Bố ơi, đừng để ý đến mẹ! Mẹ chỉ là một bà nội trợ, rời khỏi bố thì chẳng có chỗ nào để đi!”
“Ông bà ngoại nói, cứ để mẹ đói vài hôm là sẽ ngoan lại thôi.”
Trong lúc Chu Bỉnh An còn do dự, tôi đã xách vali lên.
Không ngoảnh đầu, rời đi.
8
Tôi bắt xe ra vùng ngoại ô.
Ở đó có một căn nhà nhỏ, là thành quả từ những khoản đầu tư tài chính tôi tích góp được mà mua.
Đến cả Chu Bỉnh An cũng không hề hay biết.
Hồi đại học, tôi học chuyên ngành tài chính.
Bố mẹ thì chê tôi toàn mùi tiền, không “cao quý” như Giang Niệm học múa.
Lúc Chu Lạc Dương ra đời, con bị còn ống động mạch, rất dễ suy tim, viêm phổi tái phát liên tục, cần người chăm sóc tỉ mỉ.
Chu Bỉnh An khi đó đang bước vào giai đoạn thăng tiến trong sự nghiệp, cạnh tranh khốc liệt.
Bố mẹ anh mất từ sớm.
Gia đình, với chúng tôi, có ý nghĩa vô cùng lớn lao.
“Vợ à, em có thể nghỉ việc ở nhà chăm con không? Anh nhất định sẽ kiếm đủ tiền lo cho mẹ con em.”
Chu Bỉnh An từng thề thốt như thế.
Tôi không có nhiều tình thương trong gia đình ruột thịt nên chỉ muốn dốc hết tất cả tình yêu vào đứa trẻ này.
Như bị ma xui quỷ khiến, tôi đồng ý.
Ban đầu, Chu Bỉnh An đưa tôi giữ toàn bộ thẻ lương, bảo tôi cứ yên tâm mà tiêu.
Nhưng từ nhỏ tôi đã không có cảm giác an toàn.
Luôn sợ đến một ngày anh thay đổi, tôi sẽ chẳng còn nơi nào để đi.
Thế là tôi âm thầm lấy một phần nhỏ tiền đầu tư chứng khoán.
Có thể là mắt tinh, cũng có thể là may mắn.
Vài năm qua, một mã cổ phiếu đã tăng gấp năm mươi lần.
Tôi kiếm được một khoản lớn.
Tôi không dám nói với Chu Bỉnh An.
Anh ghét tôi tham gia những trò mang tính “đánh bạc”, cho rằng đó là không đứng đắn.