06
Quả nhiên. Tôi cười lạnh trong lòng nhưng mặt vẫn bình thản như thường.
Tôi đặt đũa xuống, cố ý quay đầu nhìn về phía phòng ngủ:
“Mẹ yên tâm trăm phần trăm! Đồ quý giá như vậy, sao con dám để bừa bãi chứ.”
Mẹ liền liếc nhanh về phía phòng ngủ, rồi quay sang gắp cho tôi một miếng thịt kho:
“Thế thì mẹ yên tâm rồi.”
Cơm nước xong, dọn dẹp sạch sẽ, tôi bỗng ôm bụng, mặt nhăn nhó:
“Mẹ ơi, con no quá, bụng chướng cả lên. Con đi vệ sinh cái đã.”
Mẹ vội vàng xua tay, giục:
“Đi nhanh đi! Ăn gì mà không biết lượng sức.”
Vài phút sau, tôi gọi vọng ra phòng khách:
“Chồng ơi, anh vào đây coi cái toilet bị nghẹt rồi!”
Hướng Hằng giả vờ khó xử:
“Mẹ còn đang ở đây, để tối anh sửa cũng được mà.”
Mẹ liền đẩy anh một cái:
“Ngại gì người nhà! Vào coi ngay đi con.”
Năm phút sau, vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi liền nghe thấy trong phòng ngủ vọng ra tiếng bước chân gấp gáp.
Tôi nhìn mẹ chằm chằm.
Bà đang ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, tay đã đeo lại chiếc túi chéo mang theo lúc đến.
Thấy chúng tôi bước ra, bà đứng bật dậy, mắt không dám nhìn thẳng:
“Tiểu Thu à, cũng muộn rồi, mẹ về đây.”
Tôi vô tình liếc nhìn chiếc túi đang phồng căng.
Mẹ tôi lập tức xoay người, bước nhanh ra cửa.
Nhìn bóng lưng vội vã của bà, tôi và chồng nhìn nhau rồi lập tức quay lại phòng ngủ.
Mở ngăn kéo dưới cùng của bàn trang điểm.
Ba món vàng vẫn còn — nhưng rõ ràng bị ai đó động vào.
Tôi hiểu tất cả.
Tôi lấy điện thoại, mở lại bài viết.
07
Bên dưới lại xuất hiện bình luận mới từ mẹ tôi:
【Cảm ơn các bạn! Hôm nay tôi đã đổi được ba món vàng của con gái thành vàng bọc bạc rồi!】
【Chủ tiệm nói không cắt ra thì chẳng ai phân biệt được, nặng trịch, y hệt vàng thật!】
【Đợi cháu tôi chọn được nhà, tôi sẽ đem mấy món này bán, phụ nó trả tiền đặt cọc!】
Ngay lập tức, dân mạng lao vào mắng:
Hoa Nở Phú Quý:
“Lương tâm chị không đau à? Sao lại dùng tiền con gái mua nhà cho cháu?”
Mẹ bé An An:
“Làm con gái nhà người ta không dễ gì. Nếu nhà chồng biết chuyện, chẳng loạn nhà lên à?”
Trời Không Bỏ Người:
“Đúng đó. Chị ơi, nhân lúc con chị chưa phát hiện, mau trả lại đi thì hơn.”
Tôi lặng lẽ chờ đợi phản hồi từ mẹ.
Từng giây trôi qua thật dài.
Nếu mẹ chịu trả lại, tôi có thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng rồi, dòng trả lời của mẹ hiện ra:
【Trả lại?! Không bao giờ!】
【Cho dù nó phát hiện thì sao? Tôi sẽ úp mở rằng đó là do mẹ chồng nó mua vàng giả.】
【Nó mà cãi nhau với nhà chồng, không chỗ bám víu, chẳng phải sẽ phải quay về nương tựa tôi, càng phải hiếu thuận và giúp đỡ em họ nó nhiều hơn sao?】
Đọc xong câu đó, tôi cảm thấy ngực đau nhói như bị khoan thẳng vào tim.