1
“Đoàng! Đoàng!”
Tôi đang ngủ trưa thì bị tiếng pháo nổ làm cho tỉnh giấc.
Ai vậy? Không phải lễ Tết gì mà giữa ban ngày lại đốt pháo?
Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, một dải pháo đỏ và chữ Hỷ to đập vào mắt.
Rước dâu à? Tôi chưa từng thấy ai rước dâu giữa ban ngày thế này.
Tò mò thò đầu ra xem, chỉ liếc một cái đã cụt hứng rụt đầu vào.
Động tĩnh lớn như vậy, dưới nhà chỉ có mỗi một chiếc xe van cũ kỹ.
Nếu không phải trên xe treo mấy dải lụa đỏ, tôi còn không dám tin có người dùng cái xe bụi bặm, bùn đất đầy mình thế này để làm xe cưới.
Cô dâu nhà ai mà thảm thế?
Tôi duỗi người quay lại giường, còn chưa kịp chui vào chăn thì cửa đã bị gõ.
Là cô bạn thân.
“Cậu đến làm gì vậy?”
Nếu tôi nhớ không lầm, giờ này cô ấy đáng lẽ phải đi làm. Với tính cách cuồng công việc của cô ấy, sao nỡ trốn việc?
Nhưng điều tôi quan tâm hơn là chuyện khác.
“Chuyện bị hack mấy hôm trước có kết quả chưa? May mà tôi cảnh giác, chứ bị lừa thì phiền lắm.”
Bạn thân có vẻ hơi ngượng ngùng.
“Chuyện đó qua lâu rồi, đừng nghĩ nữa, xem này, tớ mang quà đến cho cậu.”
Cô ấy vừa nói vừa đẩy tôi vào trong phòng.
“Mau thử xem có vừa không?”
Nhà cô ấy nghèo, không có tiền, đây là lần đầu tiên cô ấy tặng tôi quà.
Dù không hiểu hôm nay là ngày gì, nhưng tôi vẫn không nỡ từ chối tấm lòng của bạn.
Trong túi là một chiếc váy dài cầu kỳ, thậm chí có thể gọi là lễ phục.
Váy dài chạm đất, đường xẻ cao đến tận đùi.
Vải đẹp, kiểu dáng sang trọng, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác cũ kỹ.
Nhưng dù sao cũng là tấm lòng của bạn, tôi cố tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Đẹp quá, tớ chưa từng mặc kiểu này bao giờ.”
Tay thì vội vàng nhét váy trở lại túi.
Thế nhưng bạn tôi đã bắt đầu lôi kéo, muốn giúp tôi thay đồ.
“Tớ biết là cậu sẽ thích mà, mau thử đi.”
Tôi nhìn những vết bẩn không rõ nguyên nhân trên váy, chỗ dưới cánh tay còn ngả vàng, vội từ chối.
Thông thường đến đây là xong chuyện, nhưng hôm nay không biết sao cô ấy cứ khăng khăng không buông.
“Cậu xem thường tớ à? Cậu ghét quà của tớ sao?”
“Không có mà, chỉ là tớ không quen mặc đồ mới chưa giặt thôi.”
Tôi cười gượng gạo. Cô ấy vốn là người biết điều, hôm nay sao kỳ lạ vậy?
2
Thấy không thuyết phục được tôi, cô ấy đành bỏ cuộc.
Vừa ra khỏi phòng ngủ, tôi lập tức vo tròn cái váy nhét lại vào túi.
Không mặc đâu, cứ để đấy trưng thôi.
Làm xong tất cả, tôi quay ra ngoài thì thấy cô ấy đang mở cửa cho một người lạ vào nhà.
“Cậu làm gì vậy?”
Cô ấy hoảng hốt quay đầu lại, trong mắt thoáng qua chút khó chịu, rồi vội gượng cười.
“Giới thiệu với cậu, đây là chuyên viên trang điểm mà tớ mời riêng cho cậu. Váy kia lộng lẫy thế, không trang điểm không hợp đâu. Tin tớ đi, trang điểm lên mặc váy sẽ đẹp lắm.”
Tôi bắt đầu thấy không vui.
Nhưng cô ấy như chẳng hiểu sắc mặt tôi, kéo tôi về phòng lại định thay đồ.
“Tin tớ đi, tớ sẽ không hại cậu đâu. Đây là bất ngờ mà tớ chuẩn bị cho cậu đấy.”
Tôi dần cảm thấy có gì đó không ổn.
Một chiếc lễ phục trang trọng, một thợ trang điểm riêng.
Tôi liếc ra cửa, thấy thợ trang điểm đang lấy đồ ra, trong đó nổi bật nhất là một chiếc mũ đội đầu – kiểu dành cho cô dâu.
Chẳng lẽ… hôm nay người kết hôn là tôi?
Ý nghĩ đó làm tôi giật mình.
Không thể nào! Tôi đến bạn trai còn không có, cưới cái gì?
Bạn thân vẫn lải nhải bên tai.
“Yên tâm đi, là món quà siêu to khổng lồ, cả đời cậu không quên được đâu!”