“Khi làm thủ tục, tụi cháu đã nói rất rõ tất cả điều khoản rồi. Giấy tờ dì ký, dấu tay dì lăn… tất cả đều có hiệu lực pháp lý.”
“Tôi không có! Tôi hoàn toàn không biết cái gì gọi là khóa ba mươi năm!”
Tôi kích động đến mức giọng cũng run lên.
“Lúc đó anh chỉ nói rút sớm thì lãi tính theo không kỳ hạn! Anh không hề nói phải chờ tới một trăm tuổi!”
“Dì nói miệng thì làm bằng chứng được sao?”
Lý Bân nhún vai, thản nhiên đến lạnh người.
“Trong hợp đồng ghi rõ ràng rành mạch. Dì tự xem đi. Nếu nhất định muốn rút sớm thì được thôi—nhưng phải chịu phí phạt rất cao, sau cùng dì nhận về được bao nhiêu thì… có khi không bằng một nửa tiền gốc đâu.”
Tôi run rẩy lấy hợp đồng ra, đeo kính lão vào, dí sát mắt đọc từng chữ.
Cuối cùng, ở một góc bé tí ti, bằng cỡ chữ nhỏ như kiến bò, hiện rõ một hàng chữ:
“Sản phẩm này có kỳ hạn khóa 30 năm. Chỉ được rút toàn bộ khi người được bảo hiểm tròn 100 tuổi. Rút sớm sẽ khấu trừ 50% phí xử lý.”
Những dòng chữ ấy như lưỡi dao từng nhát từng nhát đâm sâu vào tim tôi.
Đến lúc này, tôi đã hiểu.
Tôi bị lừa rồi.
Hoàn toàn, triệt để.
Lý Bân—
không phải nhân viên tốt bụng,
mà là kẻ cố tình che giấu điều khoản, gài bẫy một bà già mắt mờ tay run như tôi vào cái hố không có đường leo lên.
“Đồ bịp! Anh lừa tôi! Anh là đồ lừa đảo!”
Tôi giận đến mức toàn thân run rẩy, chỉ vào mặt hắn mà gào lên:
“Tôi sẽ kiện anh! Tôi phải đòi lại tiền của tôi!”
“Dì à, dì đừng gây rối ở đây.”
Sắc mặt Lý Bân đanh lại, lạnh như băng.
Hắn ngoắc bảo vệ:
“Bảo vệ, mời dì ấy ra ngoài. Đừng để ảnh hưởng đến hoạt động của ngân hàng.”
Hai bảo vệ bước đến, một trái một phải kẹp lấy cánh tay tôi rồi kéo xềnh xệch ra ngoài.
Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, miệng không ngừng gào lên:
“Đồ lừa đảo! Trả tiền lại cho tôi! Các người đều là lũ bịp bợm!”
Nhưng sức tôi quá yếu.
Cánh tay của họ cứng như kìm sắt, tôi không thoát nổi dù chỉ một chút.
Trong ngân hàng, đám đông tụ lại xem cho vui.
Họ chỉ trỏ, xì xầm, mỗi ánh mắt một kiểu:
có thương hại… có coi thường… có cả hả hê.
Tôi sống bảy mươi năm, chưa bao giờ bị làm nhục đến thế.
Bị đẩy ra khỏi cửa, tôi ngồi bệt xuống bậc thềm lạnh buốt, bật khóc thành tiếng.
Tờ hợp đồng trong tay bị tôi nắm chặt đến nhàu nát, mép giấy quăn lại như một mảnh rác.
Tôi nghĩ đến tìm công ty bảo hiểm.
Nhưng họ lạnh như thép:
“Tất cả ghi trong hợp đồng, bà đã ký thì phải làm theo hợp đồng.”
Tôi tìm đến đồn công an.
Họ nói đây là tranh chấp dân sự, phải ra tòa kiện.
Tôi tìm tới tòa án.
Luật sư chỉ nhìn lướt qua rồi thở dài:
“Không có bằng chứng rằng anh ta lừa bà. Muốn thắng gần như không thể. Mà kiện thì tốn phí… bà có tiền không?”
Tiền?
Tôi không có nổi mấy chục tệ để ăn một bữa cơm đàng hoàng.
Lấy đâu ra tiền để kiện tụng?
Tôi gọi cho con gái, mong nó về giúp tôi một lần.
Nhưng đầu dây bên kia, giọng nó đầy sốt ruột:
“Mẹ à, con bận lắm, không thể về được. Mẹ bị lừa rồi đúng không? Con đã nói bao nhiêu lần, đừng tin người này người kia, sao mẹ chẳng nghe lời gì cả?”
Nói xong, nó cúp máy.
Tút tút tút… tiếng tín hiệu vang lên từng hồi lạnh buốt.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen của chiếc điện thoại, lòng cũng chìm vào một khoảng tối giống hệt.
Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra—
Tôi giống như một đứa trẻ bị cả thế giới bỏ rơi.
Vì không có tiền chữa trị, bệnh tình của tôi ngày một nặng hơn.
Cơn ho ngày càng dồn dập, có những lúc tôi ho đến mức máu trào ra, đỏ sẫm trên lòng bàn tay run rẩy của mình.
Tôi bán hết những gì trong nhà còn có chút giá trị, đổi được ít tiền cầm cự qua ngày.
Nhưng số đó… ngay cả thuốc men cơ bản cũng không đủ.
Mùa đông đến.
Gió lạnh như những lưỡi dao sắc, ngày nào cũng xé rách da thịt.
Nhà đã bị giải tỏa, tôi không còn chỗ để về.
Không nơi nương thân, tôi đành chui xuống gầm cầu trú tạm.
Gầm cầu bốn phía đều hở, gió luồn vào lạnh thấu xương.
Tôi mặc trên người một chiếc áo bông cũ kỹ, mỏng đến mức chẳng giữ nổi chút hơi ấm nào.
Tôi co ro trong góc, run lập cập như chiếc lá sắp lìa cành.
Đói, tôi đi nhặt những phần thức ăn thừa người ta vứt bên vệ đường, nhặt được gì ăn nấy.
Khát, tôi cúi xuống uống nước đọng trong mương cống.
Ốm đau, tôi chỉ biết cắn răng chịu.
Thỉnh thoảng có người qua đường ném cho tôi một hai đồng lẻ, tôi nâng niu giữ lại, chắt chiu để mua gói thuốc giảm đau rẻ nhất.
Rồi một đêm nọ, tuyết lớn rơi trắng trời.
Nhiệt độ hạ xuống âm hơn chục độ.
Tôi nằm dưới gầm cầu lạnh buốt, hơi thở ngày một yếu đi, thân thể cũng dần mất cảm giác.
Ý thức của tôi mờ dần… như ngọn nến sắp tắt.
Trong những giây phút cuối cùng ấy, tôi nghĩ đến chồng mình—