5
Tôi cúp máy, lặng lẽ nhìn khoảnh khắc anh vừa quay đầu đã hoảng hốt.
Cả hai cùng bước ra cửa. Hứa Viện khi đối diện tôi chẳng còn dáng vẻ ngang ngược trên điện thoại, lập tức hóa thân thành bông hoa nhỏ yếu ớt, nép sau lưng anh, cúi gằm, chẳng dám mở miệng.
Trịnh Ngôn bước lên, cố tỏ ra bình thản:
“Song Song, sao em lại đến đây? À, giới thiệu nhé, đây là bạn học cấp ba của anh.”
“Không phải anh nói đang họp à?”
“Ờ… họp ở công ty đối tác gần đây. Trùng hợp cô ấy cũng làm ở đó, nên mới cùng nhau ăn bữa cơm.”
Anh nắm lấy tay tôi, đôi mắt đào hoa cố tình chứa chan tình ý, nhìn tôi đắm đuối.
Đàn ông khi diễn tình yêu, đúng là dễ như ăn cơm uống nước.
Tôi hất tay anh ra, kiềm chế thôi thúc muốn tát thẳng vào mặt, chỉ nhếch môi mỉa mai:
“Trịnh Ngôn, là bạn học hay là mối tình đầu, có cần tôi nói rõ không?
Hứa tiểu thư, cô nói đi, là bạn học hay là mối tình đầu?”
Biết tôi đã nắm rõ thân phận Hứa Viện, gương mặt anh vốn cố gắng duy trì bình tĩnh lập tức rạn nứt, hoảng loạn thấy rõ.
“Song Song, đừng gây chuyện, anh và cô ấy chỉ ăn bữa cơm thôi. Về nhà anh sẽ giải thích với em, được không?”
Sắc mặt Hứa Viện tối sầm, cô ta bước lên khoác tay tôi, giọng dịu như tơ:
“Bạch tiểu thư, em với A Ngôn chỉ tình cờ gặp rồi cùng ăn thôi, tuyệt đối không có loại quan hệ bẩn thỉu như mấy bà nội trợ hay nghĩ đâu. Chị đừng trách A Ngôn nhé, kẻ có tội phải là em mới đúng.”
Giả vờ yếu ớt, vài câu đã biến sự thật thành tôi ghen tuông vô lý.
Tôi giật mạnh tay về, không ngờ cô ta thuận thế ngã nhào ra sau.
“Viện Viện!”
Trịnh Ngôn vội vàng đỡ lấy, còn cô ta ngẩng đầu, mắt ngân ngấn lệ:
“Bạch tiểu thư, tôi tự thấy mình chưa hề chen chân vào tình cảm của hai người, sao chị có thể thô lỗ đến vậy?”
Ánh mắt Trịnh Ngôn cũng trở nên dữ dằn:
“Bạch Song, Viện Viện vốn sức khỏe yếu, lần này về nước cũng vì bị ung thư mới quay về tĩnh dưỡng. Em sao có thể ra tay với một bệnh nhân?
Em làm anh thật thất vọng!”
Tốt lắm, thật là tốt lắm.
Tôi bật cười vì tức giận, chất vấn thẳng:
“Lúc thì bảo chỉ tình cờ gặp, lúc lại biết rõ lý do cô ta về nước. Một bữa cơm mà nói được nhiều chuyện như vậy cơ à? Về nước để tĩnh dưỡng mà lại đi làm công ty đối tác? Thế là ‘liệu pháp trâu ngựa’ chắc?”
“Cô Hứa, tôi nghĩ cô không bị ung thư đâu, chắc loãng xương thì có. Mới vậy đã ngã, tốt nhất nên mua thêm vài thùng sữa uống cho chắc xương.”
Rồi tôi nhìn sang Trịnh Ngôn – người đang cùng cô ta đóng vai “đôi uyên ương khổ mệnh”:
“Sợi dây chuyền trên cổ cô ta là anh mua đúng không? Chúng ta đều rõ các người đâu phải lần đầu gặp. Anh bỏ từng đồng cho cô ta, đều là tài sản chung của vợ chồng mình. Đừng chọc tôi nổi giận, tôi có cách khiến anh thiệt đủ đường.”
Nói dứt lời, tôi quay lưng bỏ đi.
Trịnh Ngôn dường như định đuổi theo, nhưng lại bị tiếng rên “đau” của Hứa Viện níu chân.
Về đến nhà, tôi gọi ngay cho Cố Thiên Thiên.
Cô ấy tức đến run người:
“Cái gì? Cậu nói tên khốn đó còn dám vì ả ta mà trách móc cậu? Má nó, hai người đó không biết xấu hổ à!”
Tôi thở dài:
“Đương nhiên rồi, phải bảo vệ bạch nguyệt quang ốm yếu chứ. Chẳng phải trong tiểu thuyết vẫn thế sao? Còn tôi thì thành vai nữ phụ độc ác rồi.”
“Chỉ tiếc là tôi hơi nóng vội. Ầm ĩ như vậy, sợ sau này khó mà lấy được chứng cứ.”
“Song Song, đừng tự trách. Cậu đã kiểm soát cảm xúc rất tốt rồi. Nếu là tôi, tôi đã tát cho mỗi đứa vài cái rồi.”
“Tôi cũng hỏi anh họ rồi. Anh ấy nói phải có chứng cứ ngoại tình, nhưng có chứng cứ cũng chưa chắc khiến anh ta ra đi tay trắng. Còn phải xem phân chia tài sản trước và sau hôn nhân thế nào nữa.”
“Tôi không cần anh ta ra đi tay trắng.” – Tôi bình thản.
“Công ty hiện giờ tôi giữ 25% cổ phần. Tôi sẽ nhanh chóng bán ra. Nếu anh ta biết điều, tôi sẽ bán lại cho anh ta. Nếu không, thì khỏi trách tôi vô tình.”