1
Cả nhà ta dốc hết sức lực mới lo được cho ca ca chức vụ thị tòng bên người Hoàng thượng.
Nào ngờ đêm trước ngày vào triều nhậm chức, ca ca lại bỏ nhà trốn đi, chỉ để lại một phong thư, nói rằng muốn cùng người trong lòng cao chạy xa bay.
Tổ phụ giận đến mức vừa vò râu vừa bứt tóc, lúc ngẩng đầu lên liền trông thấy ta - đứa muộn hơn ca ca đúng một khắc giờ.
Ta bèn thưa rằng mình có thể thay ca ca đi nhậm chức, nhưng sau này khi ca ca trở về, gia đình nhất định phải đồng ý cho ta thành thân với vị thư sinh ở phố sau.
Vì thế, sáng sớm hôm sau, ta xỏ sáu lớp giày độn, bước vào Ty Lại Bộ bẩm báo.
Đại nhân họ Ngụy của Ty Lại Bộ cười như không cười, giọng điệu châm chọc nói ta đúng là số đỏ: “Giang đại nhân vừa đến, bệ hạ liền điểm tên người vào hầu trực ở điện Cần Chính.”
Thời khắc rạng danh tổ tông đến rồi!
Nào ngờ tân đế Phó Tắc vừa gặp đã ném cho ta một trang thư đầy những câu tình thi, sai ta chép lại vài hàng.
May mắn là ta từ nhỏ đã quen chép sách thay ca ca, nét chữ giống hệt nhau.
Phó Tắc nhìn nét chữ rồng bay phượng múa của ta, khóe môi dường như đông cứng, liên tục thốt lên ba tiếng “Hay lắm”.
“Giang ái khanh viết được một nét chữ thật đẹp.”
Cũng... không đến nỗi quá xuất sắc chứ?
Phó Tắc chỉ vào chiếc bàn ở góc, sai người dẹp ghế đi.
“Trẫm thấy ái khanh thân thể cường tráng, hẳn không cần ngồi ghế làm gì.”
Ta: ?
Thế là ta phải khom người viết nhật ký triều chính trong điện, khom suốt nửa ngày, đến mức đau thắt lưng, mỏi nhừ vai gáy.
Ấy thế mà Phó Tắc vẫn ung dung sai ta ngày mai đến điểm danh sớm hơn.
Ta sầu khổ đến mức muốn bật khóc.
Nội thị họ Tằng len lén nói, hôm nay tâm trạng Phó Tắc không tốt, khó tránh khỏi trút giận lên đầu ta.
Nhưng ta thì lại thấy rõ ràng là Phó Tắc đang nhằm vào ta!
Khi ta chu môi đi ra khỏi cung, trên đường lại gặp một vị mỹ nhân có dung mạo đến chín phần giống Phó Tắc, đang vẫy tay với ta, lại còn dịu dàng gọi một tiếng: “Giang lang~”
Tiểu thái giám dẫn đường liền nhỏ giọng mắng: “Thấy công chúa còn không mau hành lễ?”
Thấy ta có vẻ kinh ngạc, tiểu thái giám giải thích thêm:
“Bệ hạ và công chúa Tĩnh An là huynh muội song sinh, long phượng đồng sinh.”
Công chúa Tĩnh An dịu dàng mời ta ngồi uống trà, đôi mắt như nước mùa thu dán chặt lên người ta khiến ta rợn hết da gà.
“Giang lang mau nếm thử, những chiếc bánh này đều do bản cung tự tay làm đó.”
Ta cúi đầu nhìn, trên bàn toàn là những món điểm tâm mà ca ca thích nhất.
Chẳng lẽ công chúa Tĩnh An để mắt tới ca ca ta?
Vậy thì ta nhất định không thể khiến ca ca vướng vào rắc rối.
Ta liền ân cần rót trà cho công chúa Tĩnh An, còn không quên khen bánh đậu xanh của nàng rất ngon.
Chưa kịp khen thêm vài câu thì đã thấy Phó Tắc đứng phía sau công chúa, sắc mặt âm trầm.
“Ái khanh vẫn còn nhàn hạ ăn bánh uống trà, xem ra vẫn chưa mệt, vậy thì trở lại điện Cần Chính viết tiếp nhật ký triều chính đi.”
2
Ta cảm thấy chắc chắn Phó Tắc đã biết chuyện nhà ta dùng tiền mua quan.
Giờ thì hắn đang cố tình gài bẫy khiến ta phạm lỗi, để rồi nhân đó diệt cả ba họ nhà ta.
Bởi vì… ta đã bị giam trong điện Cần Chính, làm việc không ngủ không nghỉ suốt hai ngày nay rồi!
Hai ngày này nguy hiểm trùng trùng.
Phó Tắc lúc thì muốn xem nhật ký triều chính, lúc lại hỏi ta có cái nhìn gì về sự vụ tiền triều.
Ta có thể nhìn cái gì?
Ta… quỳ xuống mà nhìn!
Lúc ta đến điểm danh, Ngụy đại nhân đã dặn dò rất rõ ràng: Nhật ký triều chính không thể để hoàng đế đọc được.
Ta toàn thân đổ gục xuống đống nhật ký, dùng hành động biểu đạt sự cự tuyệt.
Phó Tắc lại nói ta kháng chỉ.
Ta nghiến răng trợn mắt nhìn hắn.
Đúng là… đao đỏ đâm vào, đao đỏ rút ra, chiêu nào cũng trí mạng!
Ta tức đến mức nghẹn thở, lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ.
Phó Tắc lại còn ra vẻ có lòng tốt, sai người đưa ta về phủ, còn tiện tay đặt thêm một cuốn Tĩnh Tâm Kinh trong kiệu.
“Nếu ái khanh tâm không tĩnh, vậy thì chép 50 lần đi, ngày mai mang đến cho trẫm.”
Ta: ?!
Đêm đen gió lớn, không những tâm ta không tĩnh, mà cả cái miệng cũng không yên!
Vừa chép, ta vừa chửi.
Không làm nữa!
Không làm nữa!!!
Ta tức đến mức hóa thân thành “đại sư dọn bàn”.
Không phải muốn làm quan sao?
Không phải dạy con không nên thân sao?
Ta nổi trận lôi đình lôi cả tổ phụ lẫn phụ thân từ trong chăn ra, kéo cả nhà cùng chép kinh!
Sáng hôm sau, Phó Tắc thấy ta bưng một rương đầy Tĩnh Tâm Kinh vào điện, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Ta tươi cười tiến đến gần Phó Tắc, nịnh nọt trình bày: “Năm mươi bản này là thần chép, còn năm mươi bản này là tổ phụ và phụ thân thần kính dâng bệ hạ.”
“Láu cá lém lỉnh.”
Phó Tắc đưa ngón trỏ đẩy trán ta ra sau: “Cái mặt này, tránh xa trẫm một chút.”
Không bị phạt tức là vượt ải thành công.