Ta nhìn Phó Tắc mặc thường phục, mặt mày hoang mang.
Tổ phụ run rẩy như hành lá trong gió: “A Ninh… không, A Dục, bệ… bệ hạ, bệ hạ đến rồi!”
Phó Tắc vẻ mặt thư thái liếc ta một cái, nhẹ nhàng nói:
“Trẫm ghé qua phủ công chúa, thấy một người quen nên nán lại đôi chút.”
“Ai ngờ khi trở về cung thì cổng đã khóa, đành sang nhà ái khanh tạm trú một đêm.”
Phụ thân ta vội đáp: “Trong nhà có vài tiểu viện trống, nếu bệ hạ không chê, xin mời ở lại viện Thanh Nguyệt một đêm.”
Phó Tắc cười nhạt: “Không cần phiền, trẫm muốn cùng ái khanh kề gối chung giường.”
Ta: ?!?
Tay ta run như sắp bẻ gãy bút lông.
“Viện thần chật hẹp, sao dám để bệ hạ chịu ủy khuất?”
Phó Tắc khẽ cười.
Nụ cười kia như băng tuyết ngàn năm chậm rãi tan chảy, nhưng lời hắn nói ra lại lạnh buốt thấu xương: “Ái khanh không sợ trẫm mộng du, lỡ hạ chỉ tru di tam tộc sao?”
Ta lén nhét một túi vàng cho nội thị Tằng: “Công công, hạ quan biết bệ hạ không gần nữ sắc, dám hỏi bệ hạ… có gần nam sắc không?”
Tằng công công trong bộ thường phục không tìm thấy cây phất trần, liền tiện tay rút cỏ chó đẻ quất ta hai cái.
“Nói năng cẩn trọng!”
Ta dè dặt nhìn Phó Tắc rất tự nhiên rẽ vào thư phòng của ta.
Ta toát mồ hôi lạnh.
Hắn làm sao biết đó là thư phòng của ta?!
Ta hấp tấp bước tới, chân nọ vấp chân kia suýt ngã sấp mặt, may mà một đôi tay vững vàng đỡ lấy eo ta.
Hương xà phòng quen thuộc thoảng qua mũi.
Ta ngã lên ngực Phó Tắc, khẽ nói: “Thần đứng vững rồi.”
Phó Tắc cúi đầu, ánh mắt lướt qua ngực ta.
Ta mặt không đổi sắc, ưỡn ngực ngay ngắn: “Thần thấy bệ hạ ngày ngày nhấc tạ, nên cũng tập luyện đôi chút.”
“Hiệu quả… cũng khá tốt.”
Vốn dĩ thân hình ta đã đẫy đà, dù có quấn vải ngực chặt đến đâu cũng khó mà che giấu.
Phó Tắc đỏ mặt quay đi.
Vừa mở cửa, đã thấy tổ phụ, tổ mẫu, phụ thân, mẫu thân ta đang đồng loạt ngẩng đầu nhìn trời trước cửa.
“Phụ thân xem, trời tối thật rồi.”
“Phụ thân, nhà chúng ta đêm nay đón quý nhân, trời tuy tối, lòng ta lại sáng.”
Tổ phụ nhìn bóng lưng Phó Tắc bước đi, mặt đầy u sầu: “Nhà ta sắp bị tru di cửu tộc rồi phải không?”
Ta ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết, thở dài: “Lưỡi liềm treo nghiêng đầu lầu tây, nửa vành bạc cong, nửa vời ly sầu.”
Phụ thân vỗ mạnh lên đầu ta: “Không cho phép học mấy thứ thơ tình ướt át vô dụng đó của ca ca ngươi.”
Nhưng không phải Phó Tắc bắt ta chép mấy bài thơ sến súa đó sao?
Ta xông vào viện của ca ca, thư phòng chất đầy những bài thơ tình mà Phó Tắc sai ta chép suốt mấy hôm nay.
Ca ca ta!
Huynh ấy viết thơ tình… cho hoàng đế?!
4
Tổ phụ lật từng trang thơ của ca ca, gật gù rằng văn từ cũng khá có khí chất.
Ta cười gượng gạo, môi cứng mặt đơ: “Tổ phụ, mấy bài thơ này đều là ca ca viết cho bệ hạ đó.”
Phụ thân ta: ?!
“Là ai viết cho ai?”
Tổ phụ trừng mắt, đôi đồng tử tròn xoe như cái chuông đồng: “Vậy tối nay bệ hạ đến là… là cùng ca ca ngươi tương tư ý hợp rồi?”
“Nhà họ Giang ta sắp tuyệt hậu rồi sao?!”
Ta cười lạnh: “Không phải tuyệt hậu.”
“Là tuyệt mạng.”
“Dù gì hiện giờ người đang giả làm ca ca là con.”
“Nếu một mai bệ hạ phát hiện kẻ bên cạnh không phải là Giang Dục mà là Giang Ninh, vậy chính là đại họa tru di cửu tộc.”
Tổ phụ rùng mình, hai chân run rẩy như sắp quỵ, lập tức lục đục đi viết thư cho các thương nhân, sai người tìm tung tích ca ca khắp nơi.
Phụ thân ta thì đứng một bên, ánh mắt khó nói thành lời nhìn ta: “Vậy trước khi tìm được ca ca ngươi, A Ninh vẫn phải… giả làm nam tử, tiếp tục cùng bệ hạ… tình chàng ý thiếp sao?”
Từ quan!
Ta ôm bản tấu xin từ chức, chuẩn bị nộp đi.
Thế nhưng, vừa ra khỏi cửa, ta liền trông thấy vị thị tòng thay ca ca hôm nay đang bị đánh đến mức da tróc thịt bong, nằm bẹp dưới thềm điện Cần Chính.
Ta hít sâu một hơi, nhìn nội thị Tằng hỏi: “Công công, sao đại nhân họ Lâm lại bị đánh đến thê thảm như thế?”
Tằng công công liếc ta một cái, đáp: “Lâm đại nhân dựa vào chỗ dựa lớn tìm đường tiến thân, sau đó liền đến Ty Lại Bộ nộp đơn từ chức.”
“Sáng nay tin tức lan khắp trong cung ngoài cung, nói rằng bệ hạ bạc đãi thị tòng.”
“Những ngày tới, chỉ sợ chỉ còn mình Giang đại nhân ngài đảm đương công việc.”
Ta lập tức nhét đơn từ chức vào sâu trong tay áo, biểu thị sẵn sàng vì Đại Chu tận tâm tận lực, không nề gian khổ.
Có lẽ do vừa đánh Lâm Ngọc xong, để thể hiện cả ân lẫn uy, Phó Tắc đột nhiên thay đổi thái độ với ta.
Không bắt ta chép thơ sến nữa.
Cũng chẳng đòi xem nhật ký triều chính.
Càng không hứng thú hỏi ta về chính sự.
Đang phê tấu chương, hắn còn ngẫu nhiên ngẩng đầu lên cười với ta một cái.
Thậm chí ăn cơm cũng gọi ta lên ngự bàn.