Mất cả đêm xoay xở đến tận 4 giờ sáng mới chợp mắt, chưa kịp ngủ được bao lâu thì 8 giờ sáng chuông điện thoại đã réo inh ỏi.
Giọng sếp nữ như pháo nổ bên tai:
“Hả, mấy giờ rồi mà cô còn chưa đi làm hả, Hứa Minh Vi?!”
Tôi cuống quýt giải thích:
“Chị Tô ơi, mẹ em phát bệnh lúc nửa đêm, em vừa đưa bà vào viện, giờ đợi truyền xong thuốc em sẽ tới ngay… Sáng nay trong cửa hàng còn hai bạn nhân viên, giờ này cũng ít khách nên chắc vẫn ổn mà—”
Chưa kịp nói hết, đầu dây bên kia đã hét toáng lên:
“Ổn hay không không phải việc của cô! Trên bảng phân ca có tên cô thì cô phải đúng giờ có mặt!
Làm quản lý thì càng phải làm gương, đừng lấy mẹ ra làm lý do suốt ngày!
Bây giờ – lập tức – ngay tức khắc – lết cái thân tới làm việc cho tôi!
À còn nữa, tháng này cô bị cắt toàn bộ tiền chuyên cần, tiền thưởng cũng trừ nốt cho nhớ đời!”
“Tút tút tút—”
Tôi nhìn điện thoại bị dập máy, ngẩn ra vài giây, rồi… bật cười.
“Làm đúng ca trực à?
Cũng được thôi.
Có khi lại nhẹ người hẳn đấy!”
1.
Khi tôi đến trà lâu, Tô Mẫn Ý đã ngồi chễm chệ bên bàn trà, gương mặt sa sầm như thể vừa nhìn thấy tôi đã ngứa mắt.
“Cô xem bây giờ là mấy giờ rồi? Làm quản lý mà giờ này mới lết xác tới làm việc, nhìn có giống ai làm gương không?
Hai bạn nhân viên đang chạy đôn chạy đáo ngoài kia, còn cô thì trốn biệt, trách nhiệm để đâu rồi?
Đừng có mở miệng ra là ‘có việc’, ai chẳng có việc? Chẳng lẽ cô là vàng là ngọc chắc?
Đã đi làm thì phải đặt công việc lên hàng đầu, mọi thứ đều phải tuân theo quy định!”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, cô ta đã chặn hết đường lên tiếng.
“Rầm” — cô ta vung tay đập bảng phân ca xuống mặt bàn, ly trà cũng rung lên theo.
“Cô đừng nói tôi oan uổng, tự nhìn đi – trên bảng ca sáng nay có tên cô đúng không? Cái bảng này là do ai làm ra ấy nhỉ? Cô là người xếp ca, vậy mà chính cô lại không tuân thủ?
Tôi nghe Tiểu Tuyết nói, đây không phải lần đầu cô làm thế! Hứa Minh Vi, tôi giao cửa hàng cho cô quản lý, mà đây là cách cô đáp lại tôi sao?!”
Tôi liếc sang "Tiểu Tuyết" trong lời cô ta.
Dương Tuyết – nhân viên pha trà – vừa hôm qua bị tôi mắng một trận vì để bàn trà bẩn thỉu.
Giờ đây, cô ta nhướng mày, khóe môi cong cong đầy vẻ chế giễu, chẳng buồn che giấu bộ dạng “đang hóng kịch vui”.
Tôi vẫn quyết định giải thích rõ ràng chuyện bảng phân ca.
“Chị Tô, đúng là phân ca hôm nay có tên em, nhưng thật ra mấy hôm nay em đều trực đủ cả, hôm nay đúng lúc có việc, em cũng đã báo trướ—”
Chưa kịp nói hết câu, cô ta lại gằn giọng ngắt lời:
“Không cần viện cớ.
Quy định là quy định – không ai có quyền được đặc cách!”
“Thôi được rồi, tôi không muốn nói nhiều.”
Tô Mẫn Ý phất tay, giọng điệu như ban ân:
“Chuyện hôm nay, toàn bộ tiền chuyên cần của cô chắc chắn bị cắt. Thưởng doanh số tháng này cũng giảm một nửa.
Ngoài ra, cô làm quản lý mà dám tự ý vắng mặt, vi phạm nghiêm trọng quy định – tôi không truy cứu thêm đã là nhân nhượng.
Phạt cô 3.000 tệ, xem như răn đe cho cả cửa hàng!”
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta vài giây, rồi bật cười.
Giọng tôi rất nhẹ, thậm chí không mang chút cảm xúc:
“Lương cơ bản của tôi vốn đã ngang với nhân viên thường.
Bây giờ trừ nửa thưởng, lại bị phạt thêm 3.000, thì tháng này tôi cầm về chưa đến 2.000 tệ.
Mà chỉ riêng tiền mẹ tôi làm vật lý trị liệu mỗi tháng đã vượt con số đó.”
Tô Mẫn Ý thản nhiên xách túi lên:
“Đó là chuyện của cô. Tôi không có trách nhiệm gánh thay vấn đề gia đình của bất kỳ ai.”
Nói xong, không buồn nhìn tôi lấy một cái, cô ta lộc cộc bước thẳng ra khỏi cửa bằng đôi giày cao gót.
Dương Tuyết khịt mũi cười khẩy, rồi ôm điện thoại chui vào góc lướt mạng như chưa từng có chuyện gì.
Chỉ có Lâm Nguyệt là vẫn nhìn tôi đầy lo lắng.
Con bé là học trò tôi đích thân đào tạo, vừa nãy cũng chính là người đã lén báo tin cho tôi biết Tô Mẫn Ý đang nổi trận lôi đình.
Tôi vỗ nhẹ tay con bé, ra hiệu không sao.
Tô Mẫn Ý biết hoàn cảnh gia đình tôi, biết rõ tôi cần tiền đến mức nào.
Và cô ta luôn dùng điều đó để khống chế tôi.
Nhưng nếu tôi dễ bị kiểm soát đến thế…
Thì tôi đã chẳng phải là Hứa Minh Vi – người đã vực dậy một trà lâu sắp phá sản, biến nó thành cửa hàng đạt doanh thu ổn định hơn 300.000 tệ mỗi tháng, chỉ trong vỏn vẹn ba năm.
Dương Tuyết ngồi ở góc khuất lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi.
Tôi biết cô ta đang thắc mắc vì sao tôi vẫn bình thản ngồi nhâm nhi ly trà, chẳng có hành động gì đặc biệt.
Trước đây, Tô Mẫn Ý cũng không ít lần nổi trận lôi đình với tôi, nhưng tôi chưa từng để bụng.
Chờ cô ta đi rồi, tôi lại quay về làm việc như chưa có gì xảy ra.
Trà lâu chủ yếu đông khách vào buổi chiều và buổi tối, buổi sáng luôn khá vắng vẻ.
Thường thì tôi sẽ tranh thủ khoảng thời gian rảnh này để hướng dẫn thêm kỹ năng trà nghệ cho nhân viên, chia sẻ mọi kiến thức mà tôi có.
Nhưng hôm nay thì không.
Tôi cảm thấy… không còn cần thiết nữa.
Ba giờ chiều, ca chiều đến, khách cũng bắt đầu tấp nập.