Sau khi ba tôi phá sản, tôi lấy lý do chán ngán để đá bay Cố Thanh Phong, nam thần trường y đã bao nuôi tôi suốt ba năm.
Đêm hôm đó, anh quỳ dưới mưa, đôi mắt đỏ ngầu, cầu xin tôi suốt tám tiếng liền.
Mà đúng lúc ấy, tôi lại phát hiện mình đã mang thai bốn tháng.
Năm năm sau, chàng trai nghèo năm nào đã trở thành tỷ phú nghìn tỷ.
Ngày anh được vinh danh trên bảng xếp hạng tài phú, phóng viên hỏi:
“Cố tổng, anh chỉ mất năm năm từ một sinh viên nghèo vươn lên thành tỷ phú nghìn tỷ, bí quyết của anh là gì?”
Khóe môi anh hơi nhếch, đôi mắt phượng hẹp dài đầy châm biếm.
“Tìm một cô bạn gái hám hư vinh, rồi bị cô ấy đá một cú thật đau.”
Cả khán phòng ồ lên.
Chiều hôm đó, tin tức tỷ phú nghìn tỷ bị bạn gái phản bội leo thẳng lên hot search.
Còn tôi, vừa kết thúc công việc thứ tám trong ngày, kiệt sức ngất xỉu trên đường đi đón con gái về nhà.
Lúc tỉnh lại, tôi đã lơ lửng giữa không trung.
Tuyệt vọng bao trùm, nhưng rồi tôi chợt nhìn thấy–
Người đàn ông từng thề sẽ khiến tôi hối hận cả đời, Cố Thanh Phong.
Anh xuất hiện ở trường mẫu giáo nơi con gái tôi theo học.
1
“Cố tổng, đây chính là bé Thẩm Điềm Điềm mà anh muốn tìm, mỗi ngày mẹ bé đều đến đón tan học.”
Dưới sự dẫn dắt niềm nở của cô giáo, Cố Thanh Phong đứng trước mặt con gái tôi.
“Chú ơi, chú tìm ai vậy?”
Con bé năm tuổi ngẩng đầu, đôi mắt tò mò nhìn người đàn ông trước mặt.
Anh khựng lại, rồi từ từ ngồi xổm xuống.
“Chú tìm Thẩm Nam, con có biết cô ấy ở đâu không?”
Con bé chớp chớp mắt, cười ngọt ngào với anh.
“Chú muốn tìm mẹ cháu à? Mẹ cháu đang đi làm.”
Sắc mặt Cố Thanh Phong trầm xuống.
“Cô ấy còn phải đi làm? Vậy ba cháu đâu? Ngay cả vợ con mình mà cũng không nuôi nổi à?”
Con bé chu môi.
“Ba cháu làm việc ở nơi rất xa, mẹ nói ba rất vất vả, mỗi ngày đều phải kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền.
Đợi khi nào ba kiếm đủ tiền rồi, sẽ quay về đón hai mẹ con cháu.”
“Chú có quen ba cháu không?”
Con bé ngước lên, ánh mắt đầy mong chờ.
Sắc mặt người đàn ông càng thêm u ám.
“Không quen.”
Giọng Cố Thanh Phong lạnh băng, đứng dậy bỏ đi.
Đến cửa, anh bỗng khựng lại, quay đầu nhìn kỹ gương mặt nhỏ nhắn kia, trong mắt thoáng hiện lên tia hy vọng mơ hồ.
“Cháu năm nay… bao nhiêu tuổi?”
Con bé sững lại, đang đếm ngón tay thì cô giáo đã nhanh nhảu trả lời:
“Điềm Điềm sáu tuổi rồi, năm nay vừa vào lớp mẫu giáo lớn.”
Tôi chấn động, lúc này mới nhớ ra–
Năm con bé sinh ra, tôi bị khoản nợ khổng lồ đè nặng đến thở không nổi.
Để có thể tranh thủ thời gian đi làm kiếm tiền, lúc làm giấy khai sinh tôi đã khai tăng thêm một tuổi.
Như vậy, con có thể đi học sớm hơn một năm.
Nghĩ đến đây, tôi cắn môi đến bật máu.
[Điềm Điềm, xin lỗi con. Mẹ không nên thay đổi tuổi của con.]
Tôi xoay người hét về phía Cố Thanh Phong.