2
“Giả vờ thanh cao làm gì? Cô nghe ba của Dương Dương nói hết rồi, mẹ con vì kiếm tiền mà chuyện gì cũng làm được.”
“Đừng nói là đi theo mấy ông già, chỉ cần trả tiền thì làm chó cũng làm.”
“Không hiểu sao hiệu trưởng lại nhận loại trẻ con như con vào trường. Nhìn thôi đã thấy xui xẻo.”
Nói xong, cô ta giật lấy cây bút sáp trên tay con bé, lôi nó tới bên máy điện thoại bàn.
“Mau gọi điện cho mẹ, bảo tới đón. Đừng làm tôi phải chờ thêm để được tan làm.”
Nhét ống nghe vào tay con bé xong, cô ta bỏ đi.
Chỉ còn con gái tôi uất ức cắn chặt môi, cơ thể nhỏ nhắn run rẩy không ngừng.
Tôi đau lòng muốn đưa tay lau nước mắt cho con, nhưng bàn tay lại xuyên thẳng qua người nó.
May mà con bé ngoan, tự ôm ấp an ủi mình:
“Điềm Điềm không sao, Điềm Điềm không khóc. Điềm Điềm rất thương mẹ.”
Nó lau nước mắt, kiễng chân bấm số điện thoại của tôi.
“1… 3… 7… 3… 4… 5… 8… 8… 6…”
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
“Mẹ ơi! Mẹ lại tăng ca nữa hả? Có mệt không? Hôm nay Điềm Điềm ngoan lắm, ăn cơm đầy đủ, không chạy lung tung đâu.”
“Khi nào mẹ mới tới đón Điềm Điềm?”
Đáp lại chỉ là tiếng tút tút dài, không ai nghe máy.
Con bé nhìn chằm chằm vào ống nghe, rồi khẽ thở dài như một người lớn thu nhỏ.
“Mẹ chắc lại bận rồi.”
“Nhưng không sao, Điềm Điềm biết mẹ rất vất vả. Điềm Điềm sẽ tự chăm sóc mình.”
Nó cúp máy, nhặt lại bút sáp bị cô giáo vứt đi để tiếp tục vẽ.
Nhưng bụng lại réo lên một tiếng.
Ục ục.
Đói quá.
Con bé nghĩ.
Nó lục túi xách nhỏ của mình, chẳng có gì ăn.
Tìm trong hộc bàn cũng không thấy gì.
Cuối cùng, ánh mắt nó dừng lại ở cái bánh ăn dở trong thùng rác.
Mỗi buổi chiều, trường mẫu giáo sẽ phát đồ ăn vặt cho các bé.
Nhưng phần của con bé, lúc phát ra luôn bị mấy đứa khác cướp mất.
Nó có kể lại với cô giáo, nhưng cô ta chỉ lạnh nhạt bảo:
“Thẩm Điềm Điềm, con gái thì nhường con trai một chút thì sao?”
“Con trai cần ăn nhiều để lớn, khác con gái, suốt ngày chỉ biết so đo. Đừng nói hôm nay, ngày mai, ngày mốt, phần của con cũng sẽ bị phát cho người khác. Loại con nít không nghe lời như con, không xứng đáng được ăn.”
Nhớ lại những lời đó, ánh mắt con bé dần tối lại.
Nó bước đến bên thùng rác, cố chịu đựng thật lâu, cuối cùng vẫn không nhịn nổi đưa tay ra.