5
Cơ thể Điềm Điềm run rẩy, vừa định nói lại chần chừ.
Tôi lo lắng đến mức xoay vòng vòng, đau lòng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt của con:
[Điềm Điềm, mẹ ở đây rồi, đừng sợ.]
[Có cảnh sát và… bố ở đây, mọi người sẽ bảo vệ con.]
Điềm Điềm hít mạnh một hơi, vừa nấc vừa khẽ nói:
“Thầy Trần bảo muốn chơi trò chơi với con… con không chơi…”
“Rồi thầy ôm con, kéo váy của con lên, còn bảo con phải ngoan…”
Giọng con bé càng lúc càng nhỏ, nhưng rơi vào tai mọi người lại khiến ai nấy đều run lên.
Tôi lao tới, hận không thể biến thành người để tát hắn thật mạnh.
Hắn cuống quýt nhìn mọi người, lớn tiếng cãi:
“Đừng tin nó! Con bé này nổi tiếng nói dối trong trường!”
“Nó bảo mẹ bỏ nó, tôi mới ôm nó an ủi thôi!”
Các khớp tay Cố Thanh Phong trắng bệch vì siết chặt, anh cầm chiếc ghế gỗ gần đó, lao thẳng về phía hắn.
Hắn sợ hãi lùi lại, trốn phía sau cảnh sát, toàn thân run bần bật.
Nam cảnh sát vội ngăn lại, giật chiếc ghế khỏi tay anh:
“Anh đã đánh một trận rồi, giờ đánh thêm mà gây thương tích nặng thì về đồn cũng khó giải thích.”
“Nhỡ hắn quay sang vu oan thì phiền phức lắm.”
Nghe vậy, Cố Thanh Phong mới hơi bình tĩnh lại.
Trong đầu anh liên tục hiện lên hình ảnh gương mặt ngây thơ của Điềm Điềm.
Rõ ràng hôm nay con bé vẫn cười nói với anh, còn lỡ miệng gọi anh một tiếng “ba”.
Giờ đây, toàn thân bé lấm lem, giống như một con búp bê rách nát, nằm bất động trong vòng tay cảnh sát.
Cho dù không phải là con ruột, chỉ cần nghĩ đến những gì con bé vừa trải qua, tim anh lại nhói đau từng nhịp.
Lúc này, cô giáo kia hét lên, xông vào chắn trước mặt thầy Trần:
“Mọi người dựa vào đâu mà đánh người!”
Nghe thấy giọng cô ta, Điềm Điềm theo phản xạ co rút người lại trong lòng nữ cảnh sát.
Bàn tay nhỏ nắm chặt lấy tay áo, chỉ hơi cử động, đã để lộ cổ tay đầy vết bầm.
“Điềm Điềm, nói cho cô biết, những vết thương này là từ đâu mà có?”
Cô giáo liếc một cái, vội quay đầu né tránh ánh nhìn.
Điềm Điềm cúi thấp đầu, cắn môi, nước mắt rơi lã chã.
Cố Thanh Phong ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu Điềm Điềm:
“Điềm Điềm đừng sợ, chú là… bạn của mẹ con.”
“Nếu con không muốn mẹ lo lắng, có thể nói với chú…”
Con bé chớp đôi mắt đẫm lệ, nhìn anh một cái, lông mi vẫn còn vương giọt nước trong suốt.
“Chú hứa không nói với mẹ nhé?”
Nước mắt tôi trào ra ngay lập tức.