1
Buổi tự học buổi tối, lớp mất trật tự nghiêm trọng, lớp trưởng tức đến bật khóc, chạy vào văn phòng tìm tôi.
Tôi vừa bước chân vào lớp thì suýt nữa tức đến phát điên.
Trên bục giảng, Đinh Tường đang dùng compa xỉa răng, vừa nhảy múa lố bịch vừa chọc cười cả lớp.
“Tôi cảnh cáo em, Đinh Tường, đủ rồi đấy!” Tôi giận quá lao lên bục, giật lấy cái compa trong tay cậu ta.
Thứ sắc nhọn như vậy mà đem ra xỉa răng, lỡ tự làm mình bị thương thì giáo viên chúng tôi lại phải chịu trách nhiệm.
“Trả lại cho tôi!” Đinh Tường trừng mắt hét lên với tôi.
Nói thật, thái độ hung hăng của cậu ta khiến tôi hơi sợ.
Tôi yêu nghề, nhưng không định đánh đổi cả mạng sống cho công việc này.
Tôi đành trả lại compa cho cậu ta.
Thấy tôi yếu thế như vậy, mặt cậu ta lập tức hiện rõ vẻ đắc ý.
Cậu ta nghiêng người, quay sang mắng lớp trưởng: “Con chó tay sai kia, ngoài mách lẻo ra thì mày biết làm gì? Mẹ mày chế//t chắc mày còn chẳng chạy nhanh được thế đâu!”
Lớp trưởng là con gái, bị mắng đến đỏ bừng mặt.
Cô bé giơ sách bên cạnh lên, định ném vào Đinh Tường.
Thấy lớp trưởng động tay, Đinh Tường liền định vượt qua tôi để đánh cô bé.
Chuyện khác tôi có thể nhịn, nhưng đánh con gái thì tôi tuyệt đối không thể tha thứ.
Tôi lập tức kéo cậu ta lại: “Đinh Tường, dừng tay! Là em chửi người ta trước, em sai rõ ràng.”
Cả lớp lập tức im phăng phắc.
“Mày dám nói lại lần nữa?” Gân xanh trên trán Đinh Tường nổi lên, giọng rít lên vang cả lớp học.
Bộ dạng ấy, hoàn toàn không giống học sinh, mà như một tên côn đồ ngoài xã hội.
Dù trong lòng tôi rất hoảng, nhưng thấy lớp trưởng khóc sưng cả mắt, lại bị cả lớp nhìn chằm chằm, tôi chỉ còn cách cắn răng chịu đựng.
“Dù có lặp lại bao nhiêu lần thì em vẫn sai. Em gây rối trật tự lớp học, lớp trưởng chỉ làm đúng trách nhiệm, không phải mách lẻo.”
Tôi vừa dứt lời, mặt cậu ta sa sầm, không nói thêm gì.
Tưởng chuyện coi như xong, nào ngờ...
Đinh Tường đột nhiên rút từ túi ra một con dao nhỏ.
“M//ẹ kiế//p, tao ngứa mắt mày lâu rồi. Hôm nay tao phải đâ//m chế//t mày.”
Cậu ta nói nhanh, ra tay cũng nhanh.
Con dao nhắm thẳng vào ngực tôi. Tôi chế//t lặng tại chỗ, đến chạy cũng quên mất, cứ đứng trơ ra đó.
May mà vài nam sinh trong lớp kịp xông lên đè cậu ta lại, nếu không có lẽ tôi đã bị thương thật rồi.
“Buông tao ra! Hôm nay tao phải đâ//m chế//t con đàn bà khốn nạn này!”
“Mẹ nó, suốt ngày soi mói tao! Rảnh thì đi bán thân đi, đừng xen vào chuyện của ông nữa!”
Cậu ta bị bảy tám học sinh đè xuống, miệng vẫn không ngừng chửi rủa.
Nếu không phải đang mặc đồng phục, tôi thật không tin người trước mặt lại là một học sinh lớp tám.
“Cô ơi, chạy mau!” Lớp trưởng hét lên.
Thấy tôi vẫn đứng đờ ra, cô bé liền đẩy mạnh tôi ra khỏi lớp.
Đinh Tường vẫn vùng vẫy, ánh mắt đỏ ngầu như chó dại, dán chặt vào tôi.
Tôi sợ thật rồi. Làm giáo viên đến mức này, đúng là nhục thật.
Nhưng nghĩ đến cái mạng nhỏ của mình, tôi vẫn lập tức quay đầu chạy vào văn phòng, khóa kín cửa sổ, then chặt cửa phòng.
2
Đợi đến khi cảnh sát đến, tôi mới dám từ văn phòng bước ra ngoài.
“Chúng tôi đã nghiêm túc phê bình, giáo dục em ấy rồi, bản thân em cũng đã nhận ra sai lầm. Làm công tác giáo dục thì phải chú trọng phương pháp, đừng để mâu thuẫn bị đẩy lên cao.”
Chú cảnh sát không những không trấn an tôi, mà còn quay sang… dạy ngược lại tôi.
“Vậy là xong rồi sao?” Thấy chú chuẩn bị rời đi, tôi không nhịn được đuổi theo hỏi.
Vừa rồi rõ ràng cậu ta cầm dao đòi đâ//m chế//t tôi, bao nhiêu người tận mắt chứng kiến.
Nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ, sao lại chẳng xử lý gì hết?
“Thì còn làm được gì nữa? Nó chưa đủ tuổi vị thành niên, hơn nữa cũng chưa gây ra thương tích thật sự.”
Chú cảnh sát nói vọng qua cửa kính xe.
Tôi: “???”
Hôm sau, ba mẹ Đinh Tường mới đến trường.
“Cô giáo à, ở nhà con tôi ngoan lắm, có phải bên cô đã nói gì đó khiến nó bị kích động không? Con trai tuổi này lòng tự trọng cao, không nên nói nặng quá.”
Mẹ cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, như thể con bà ta đòi đâm tôi là do tôi ép đến đường cùng vậy.
Lớp trưởng – người trong cuộc – lập tức thuật lại toàn bộ sự việc.
“Cô chủ nhiệm không nói gì xúc phạm cả. Là Đinh Tường đòi đánh em, cô chỉ đứng ra can ngăn. Bạn ấy thường xuyên mất trật tự trong giờ học, ảnh hưởng các bạn khác.
Bạn ấy còn nhiều lần cãi lại giáo viên, mắng cả cô chủ nhiệm. Người đòi đâ//m cô là bạn ấy!”