4
Sáng hôm sau vào lớp, tôi còn chưa kịp mở miệng, Đinh Tường đã lấy điện thoại ra.
Cậu ta bật nhạc sàn trên CoolGo, đầu lắc lư theo điệu nhạc.
“Tắt nhạc ngay!” Tôi bước nhanh tới bàn cậu ta, giọng nghiêm khắc.
Không ngờ tôi còn dám can thiệp, cậu ta thoáng sững người.
Tôi gõ tay lên bàn: “Đang trong giờ học, tắt nhạc đi, đừng ảnh hưởng các bạn khác.”
Đinh Tường đứng phắt dậy, cao hơn tôi cả cái đầu.
“Mày lặp lại lần nữa xem!” – ánh mắt cậu ta sắc lạnh như dao.
“Tôi nói bao nhiêu lần cũng vậy: tắt nhạc đi, đừng làm ảnh hưởng lớp học!”
Tôi hét lên, tôi thực sự chịu hết nổi rồi.
Tôi đến đây để dạy học, không phải để bị làm nhục.
“Đ.mẹ mày! Mày dám nói chuyện với ông như thế à?”
Cậu ta chửi thẳng, hai tay đút túi quần.
Tôi biết, cậu ta lại định móc dao.
Nhưng lần này, tôi không sợ nữa.
Tôi chủ động vươn cổ ra trước mặt cậu ta:
“Sao? Lại định đâ//m người nữa hả? Em chưa đủ tuổi nên muốn làm gì cũng được chứ gì?”
“Đâ//m đi, đâ//m vào đây! Tôi muốn xem thử hôm nay em định đâ//m tôi ra sao!”
Câu nói của tôi khiến Đinh Tường khựng lại.
Nhiều khi con người là vậy, càng nhún nhường, càng bị lấn lướt.
Nhưng khi cứng rắn, đối phương lại chột dạ.
Tiếc là Đinh Tường chột dạ không được bao lâu.
Cậu ta rút con dao trong túi ra, lao tới định đâ//m vào cổ tôi.
Học sinh trong lớp sợ hãi bỏ chạy tán loạn, vài bạn nữ khóc òa, vài nam sinh trốn trong góc run rẩy.
Ngay khoảnh khắc con dao sượt tới cổ tôi, tôi tung một cú đá mạnh vào hạ bộ cậu ta.
Dao rơi xuống đất, cậu ta ôm đũng quần ngã vật ra, rên rỉ không ngừng.
Thấy cậu ta nằm đó, tôi cũng lập tức nằm xuống.
Để trông thảm hơn, tôi giả vờ… bất tỉnh.
Học sinh thấy tôi ngất xỉu, la hét ầm lên:
“Có người giế//t người! Đinh Tường giế//t người rồi! Đinh Tường đâ//m chế//t cô giáo rồi!”
Lúc xe cấp cứu đến, hiệu trưởng nhìn tôi nằm bất tỉnh, run đến mức nói lắp:
“Vẫn… vẫn còn thở không?”
“Đến bệnh viện rồi tính!” – y tá đáp, rồi đóng cửa xe cấp cứu lại.
5
Tôi không bị thương tích gì rõ ràng, nên kết quả kiểm tra y tế không có gì đặc biệt.
“Cô Vũ, nếu không có vấn đề gì nghiêm trọng thì quay lại trường đi.”
“Cô cứ nằm mãi trong viện thế này, cũng ảnh hưởng đến hình ảnh nhà trường.”
Hiệu trưởng đứng bên cạnh đã sớm mất kiên nhẫn.
“Ai nói tôi không sao?”
Tôi nói với bác sĩ rằng mình chóng mặt, tức ngực, khó thở, còn giả vờ buồn nôn mấy lần.
Cuối cùng, bác sĩ hết cách, đề nghị cho tôi nhập viện theo dõi một ngày.
Chưa kịp nằm ấm chỗ trên giường bệnh, bố mẹ Đinh Tường đã tìm tới.
Vừa bước vào phòng bệnh, họ đã xông vào chửi rủa:
“Con tiện nhân bị trời đánh kia, mày dám đá con tao, mày chán sống rồi hả?”
Mẹ Đinh Tường – Triệu Lan – thậm chí còn trèo lên giường, ngồi đè lên người tôi, giật tóc, tát liên tục vào mặt tôi.
Tôi dùng cả hai tay bấu chặt lấy phần thịt bên hông bà ta, móng tay ghì sâu vào da.
Bà ta đau quá buộc phải buông tay, tôi nhân cơ hội đá thẳng khiến bà ta ngã lăn ra sàn.
Bà ta định lao tới đánh tiếp thì bác sĩ và bảo vệ kịp thời xuất hiện.
“Đây là bệnh viện, muốn đánh nhau thì ra ngoài!” – bác sĩ lên tiếng cảnh cáo.
Lúc này hiệu trưởng cuối cùng cũng chịu lên tiếng:
“Mẹ của Đinh Tường, chị bình tĩnh lại đi, chắc có hiểu lầm gì đó thôi.”
“Hiểu lầm? Con tôi bị đánh ở trường mà ông nói là hiểu lầm?” – cha Đinh Tường, ông Đinh Thành Bằng, chất vấn.
“Tôi nói cho ông biết, lần này tôi sẽ kiện cô ta, kiện cả cái trường này tới cùng!”
Hiệu trưởng quay sang nhìn tôi, do dự 2 giây, rồi hỏi ngược lại họ:
“Thế anh chị muốn giải quyết thế nào?”
Tôi nghe mà choáng váng.
Nạn nhân rõ ràng là tôi, sao giờ Đinh Tường lại thành nạn nhân rồi?
“Bắt cô ta bồi thường cho chúng tôi 200 triệu, quỳ xuống xin lỗi con tôi.”
“Nhà trường phải miễn hết học phí, phí ký túc, phí học thêm cho chúng tôi, còn phải cam kết con tôi đậu vào trường THPT trọng điểm.”
“Cuối cùng, phải công khai làm rõ trên mạng, rằng con tôi không đâm người, nó là học sinh ngoan.”
Triệu Lan vừa đếm ngón tay, vừa đọc từng yêu cầu một cách rành rọt.
Hiệu trưởng nhìn họ rồi quay sang tôi, mặt đầy khó xử.
“Cam kết trường trọng điểm thì hơi khó, vì chuyện học là do cá nhân cố gắng.”
Rồi ông ta quay sang tôi:
“Nhưng chuyện xin lỗi và bồi thường thì cô Vũ nên cân nhắc. Dù sao mọi việc bắt đầu từ cô, đừng để ảnh hưởng tới nhà trường.”
Tôi sửng sốt.
“Hiệu trưởng, là Đinh Tường đòi đâm tôi, và đây không phải lần đầu! Nếu tôi không phản kháng, chẳng lẽ phải đứng im cho cậu ta đâm chết à?”
Đây còn là pháp lý nữa không? Tôi còn oan hơn cả Đậu Nga!
“Cô không sao mà đúng không? Người có chuyện là con tôi!” – Triệu Lan gằn giọng.
Đinh Thành Bằng tiếp tục gây áp lực:
“Nếu các người không làm theo những gì chúng tôi yêu cầu, thì đừng trách chúng tôi không nể mặt.”
Nói xong, ông ta rút điện thoại ra định gọi cảnh sát.
Hiệu trưởng giữ tay ông ta lại, quay sang tôi ra lệnh:
“Cô Vũ, mau đồng ý đi. Nếu hôm nay cô không đồng ý, tôi chỉ có thể sa thải cô.”
“Đến lúc đó họ báo công an, cô vẫn phải đền tiền, còn mất việc, chẳng lợi gì cả.”
Tôi không buồn xem tiếp màn kịch lố bịch đó nữa.
“Thế thì báo công an đi.”
6