“Láo toét! Tôi còn không được nhìn thấy con thì hại cái gì?!”
“Bình tĩnh.”
Lục Trầm giữ chặt vai tôi:
“Hắn đang giở trò ‘vừa ăn cướp vừa la làng’. Chúng ta phải—”
Reng reng reng!!!
Điện thoại tôi rung liên tục. Là số của phòng Nhân sự.
Tôi bắt máy:
“Alo?”
Giọng của giám đốc HR lạnh như thép:
“Ôn Nhiễm, đến công ty ngay lập tức. Mang theo thẻ nhân viên.”
Một cơn bất an ập đến trong tôi:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Cô tự biết.”
Click. — máy cúp thẳng.
Lục Trầm lái xe chở tôi thẳng đến công ty.
Trong thang máy, tất cả đồng nghiệp đều né tránh tôi.
“Nghe chưa? Cô ta bắt cá nhiều tay lắm…”
“Đứa con kia ai mà biết là của ai…”
“Buồn nôn thật…”
Những lời xì xào như rắn độc luồn vào tai, khiến tôi từng bước như đạp trên lưỡi dao.
Phòng nhân sự có ba người đang ngồi sẵn: Giám đốc HR, trưởng phòng pháp chế, và cấp trên trực tiếp của tôi.
Trên bàn là một phong bì lớn.
“Ôn Nhiễm,”
Giám đốc HR chỉnh lại gọng kính, giọng lạnh băng:
“Công ty đã nhận được nhiều đơn tố cáo nặc danh, cáo buộc cô lợi dụng chức vụ để có quan hệ mờ ám, không trong sáng.”
Toàn thân tôi lạnh toát:
“Quan hệ… gì cơ?”
Trưởng phòng pháp chế mở phong bì, rút ra một xấp ảnh —
Tất cả là ảnh tôi và Lục Trầm gặp nhau ở quán cà phê, góc chụp ám muội, cố tình chụp lệch góc để tạo hiểu lầm.
Một tấm tồi tệ nhất là khoảnh khắc Lục Trầm đưa tài liệu cho tôi, bị chụp kiểu “tưởng như đang nắm tay nhau.”
“Đây là vu khống!”
Tôi run giọng:
“Lục Trầm là anh khóa trên của tôi, bọn tôi đang điều tra—”
“Công ty quyết định tạm đình chỉ công tác của cô để điều tra.”
HR cắt ngang lạnh lùng.
“Từ hôm nay, nộp lại thẻ nhân viên, toàn bộ tài khoản hệ thống sẽ bị khóa.”
Tôi nhìn sang cấp trên của mình.
Anh ta cúi đầu nghịch cây bút, không nói một lời.
“Là ai tố cáo?”
Tôi nghiến răng, tay siết chặt thành nắm đấm.
“Ẩn danh.”
Pháp chế nhếch môi.
“Nhưng bằng chứng… đủ thuyết phục.”
Bước ra khỏi cổng công ty, điện thoại tôi lại đổ chuông.
Là chủ nhà.
“Cô Ôn à,” giọng ông ta cứng nhắc,
“Ngày mai dọn đi nhé. Cả tòa nhà đã được Cố tiên sinh mua lại.”
Tôi đứng dưới cái nắng như thiêu như đốt…
Mà lạnh đến thấu xương.
“Tại sao chứ? Tôi có hợp đồng thuê hợp pháp!”
“Cố tiên sinh đồng ý bồi thường gấp mười lần tiền vi phạm hợp đồng.”
Chủ nhà ngập ngừng một chút rồi nói thêm:
“Anh ta còn nhắn rằng… đuổi cô đi như đuổi một con chó hoang.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi đứng lặng giữa dòng người tấp nập qua lại, đột nhiên chẳng biết phải đi đâu.
Lục Trầm đến đón tôi về nhà anh tạm trú.
Vừa bước vào cửa, tôi lao vào nhà tắm, nôn đến trời đất quay cuồng.
Trong gương, người phụ nữ với làn da tái nhợt, đôi mắt thâm quầng trĩu nặng — là tôi sao?
Tôi từng là ai?
Một người phụ nữ từng tự tin, sắc sảo nơi công sở.
Một người mẹ mới sinh, từng đầy mong chờ và yêu thương con nhỏ.
Giờ đây chỉ còn lại… một người đàn bà điên loạn bị chồng, công ty và xã hội vứt bỏ.
“Ăn chút gì đi.”
Lục Trầm bưng cháo nóng bước vào.
“Anh vừa nhận được một file ghi âm. Em muốn nghe không?”
Tôi cố nuốt vài thìa, khẽ gật đầu.
Anh mở trình phát.
Giọng Cố Dạ và Lâm Mặc vang lên rõ ràng, từng câu như dao cắt vào tim:
“Em nghĩ xem, con tiện đó làm sao đoán được bọn mình đã mua chuộc trung tâm xét nghiệm rồi…”
“Nó càng muốn giành đứa bé, anh càng muốn hành hạ nó…”
“Lỡ như nó phát hiện đứa nhỏ không phải của anh thì sao?”
“Yên tâm đi, nó không có khả năng đó đâu. Anh đã tung tin đồn trong công ty của nó rồi…”
“Vẫn là anh lợi hại nhất ~ À đúng rồi, chồng em bên kia…”
“Lão già đó? Đợi lấy được tiền đền bù xong, lập tức ly dị.”
—
Ghi âm kết thúc.
Tay tôi run đến mức không cầm nổi chén cháo.
“Cái này… là…”
“Do thám tử tư thu được.”
Lục Trầm nói, mắt sắc lạnh.
“Đủ để lật ngược tình thế.”
Tôi lắc đầu, nước mắt rơi xuống chén cháo:
“Vô ích thôi… Quan hệ của hắn quá sâu, cánh tay hắn vươn đi khắp nơi…”
“Ôn Nhiễm!”
Lục Trầm nắm chặt vai tôi.
“Em tỉnh lại đi! Con em vẫn còn nằm trong tay hắn!”
Câu nói đó —
Như một con dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi bật dậy, tim như bị ai bóp nghẹt.
“Đúng rồi… đứa bé… bây giờ hắn biết đứa nhỏ không phải con ruột, liệu hắn có…”