1.
Đã nửa năm kể từ khi ta quay lại thế giới thực.
Thế nhưng gần đây, ta bỗng khác hẳn trước kia, đêm nào cũng mơ thấy Tạ Tẫn và một hài tử.
Đặc biệt là đứa bé kia, giữa đôi mày phảng phất nét giống ta, luôn miệng gọi mẫu thân.
Điều này khiến ta nhớ đến khoảnh khắc khi hoàn thành nhiệm vụ công lược, chuẩn bị rời khỏi thế giới kia.
Tạ Tẫn dường như đã biết trước, hắn điên cuồng ôm chặt ta, không ngừng dây dưa, muốn ta sinh cho hắn một hài tử.
Rõ ràng hắn luôn căm ghét trẻ con, nếu không phải vì muốn giữ ta lại, ta không nghĩ ra lý do nào khác.
Ta ngoài miệng thuận theo, nhưng lại lặng lẽ bảo hệ thống động tay động chân với thân thể mình.
Dù Tạ Tẫn có ra sức thế nào, ta cũng sẽ không mang thai.
Thấy bụng ta mãi chẳng có động tĩnh, hắn còn đặc biệt mời đại phu đến điều dưỡng thân thể ta, nhưng kết quả vẫn không thay đổi.
Về sau, hắn bắt đầu mê muội đến mức điên dại.
Hắn ôm ta, giọng nói nhẹ nhàng mà đầy chấp niệm:
"Hoàn Hoàn, chúng ta nhất định sẽ có hài tử. Nếu nàng không thể sinh, vậy để ta sinh, được không?"
Lúc ấy, ta đã quá mệt mỏi, chỉ nghĩ hắn lại phát điên, chẳng buồn để ý.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta phát hiện cổ chân mình bị khóa lại, cả người bị giam cầm trong căn phòng này.
"Tạ Tẫn! Ngươi đang làm cái gì? Mau thả ta ra!"
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve gò má ta, đáy mắt tràn ngập si mê điên cuồng:
"Hoàn Hoàn, đợi ta mang thai hài tử của chúng ta, ta sẽ thả nàng ra."
Ta cảm thấy nực cười, nhìn hắn như nhìn kẻ điên:
"Tạ Tẫn, ngươi là nam nhân, làm sao có thể mang thai? Đừng nói mấy lời hoang đường nữa có được không?"
"Hoàn Hoàn, nàng tin ta, nhất định sẽ có mà."
Thế là, hắn giữ chặt ta, đêm ngày triền miên không ngớt, suốt nửa tháng trời.
Mãi đến khi hệ thống cảnh báo, nếu ta không rời khỏi thế giới này ngay, thân thể ở thế giới thực của ta sẽ hoàn toàn tử vong.
Trong trăm mối tơ vò, ta cắn răng tàn nhẫn ra lệnh cho hệ thống đưa mình rời đi.
Khi Tạ Tẫn mang vẻ mặt tràn ngập vui mừng bước vào phòng, lại chỉ kịp chứng kiến khoảnh khắc thân ảnh ta dần tan biến.
Hắn hoảng loạn lao đến, cố gắng níu giữ lấy ta, nhưng tất cả đều vô ích.
Giữa cơn tuyệt vọng, hắn khàn giọng gào lên:
"Tô Hoàn! Nàng không cần ta, cũng không cần hài tử của chúng ta sao?"
2.
Ta xoa trán, cảm thấy đầu óc nặng trĩu, cố gắng gọi hệ thống.
"Hệ thống, hài tử mà Tạ Tẫn nói có thật không, hay chỉ là lừa ta?"
Giọng nói máy móc quen thuộc vang lên:
"Chủ hệ, ngươi và Tạ Tẫn thực sự có một hài tử."
"Theo thời gian của thế giới nhiệm vụ, đứa bé ấy đã năm tuổi rồi."
Ta chấn động.
"Tạ Tẫn không phải là nam nhân sao? Sao có thể sinh con?"
"Hắn đã dùng một loại bí dược đặc biệt để mang thai. Khi sinh, trực tiếp dùng đao rạch bụng lấy hài tử ra."
Tim ta thắt lại, đau đớn đến nghẹt thở. Ta biết hắn điên cuồng, cố chấp, nhưng không ngờ lại đến mức này.
"Ta có thể quay lại không?"
"Trước nay chưa từng có tiền lệ chủ hệ rời khỏi thế giới nhiệm vụ rồi quay lại. Ta cần xin chỉ thị từ cấp trên."
Đêm ấy, ta lại rơi vào một giấc mộng.
Trong thư phòng, ánh đèn dầu leo lét lay động.
Tạ Tẫn đang ngồi trước án thư xử lý công vụ, toàn bộ gian phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ, quản gia bước vào, thấp giọng bẩm báo:
"Hầu gia, tiểu công tử sau khi tỉnh dậy lại không chịu ngủ tiếp, nha hoàn và mụ mụ dỗ thế nào cũng không được..."
Tạ Tẫn không buồn ngẩng đầu, giọng lạnh nhạt:
"Nó lại giở trò gì nữa?"
Quản gia vẻ mặt khó xử, như thể không dám nói ra.
Đúng lúc ấy, cửa thư phòng bỗng bị đẩy mạnh ra.
Một bóng dáng nho nhỏ, chỉ khoác trên mình chiếc áo trong, lao thẳng vào người Tạ Tẫn.
Tiếng khóc nức nở vang lên bên tai ta:
"Phụ thân, con muốn mẫu thân! Con muốn mẫu thân!"
Chiếc bút lông trong tay Tạ Tẫn gãy thành hai đoạn.
Hắn chậm rãi ngước lên, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, giọng nói hờ hững như tảng băng:
"Mẫu thân con đã chết rồi."
Ta: "..."
Tiểu hài tử khóc càng dữ dội, nghẹn ngào đến không thở nổi:
"Người lừa con! Con mơ thấy mẫu thân tới tìm con, chắc chắn là vì người nhớ con!"
Tạ Tẫn chán ghét vươn tay đẩy bé con ra.
Tiểu hài tử có khuôn mặt trắng nõn, mềm mại như bánh bao, đôi mắt đen lay láy lấp lánh như viên ngọc trân châu, lúc này từng giọt lệ to tròn thi nhau rơi xuống.
Khóc đến mức trái tim ta cũng mềm nhũn theo.
"Tiểu bảo bối đừng khóc, mẫu thân ở đây mà."
Ta vội vươn tay định ôm lấy con, nhưng ngay khoảnh khắc chạm tới bé, giấc mộng đột nhiên tan biến.
3.
Mấy ngày sau, ta liên tục mơ thấy bọn họ.
Tạ Tẫn vẫn lạnh nhạt với bé con như cũ, cứ như thể đó không phải là hài tử của hắn.
Nhìn càng lâu, lòng ta càng nóng ruột.
Mỗi lần thấy bé bị hắn thờ ơ, ta chỉ hận không thể xông thẳng vào thế giới đó mà dạy dỗ hắn một trận ra trò.
Tối nay, ta lại mơ thấy đoàn tử. Bé đang ngủ trong tẩm điện.
Đám nha hoàn, mụ mụ vừa thổi tắt nến vừa nhỏ giọng bàn tán.
"Rốt cuộc phủ Hầu gia cũng có nữ chủ nhân rồi, hoàng thượng có ý ban hôn, Hầu gia dù không muốn cũng chẳng thể từ chối."
"Chỉ là... vị Cửu công chúa kia trông không phải người dễ đối phó, không biết sau khi vào cửa có đối xử tốt với tiểu công tử không nữa."
Tạ Tẫn muốn cưới vợ sao?
Ta lặng người.
Nhớ lại trước kia, khi hắn ôm ta vào lòng, từng thề thốt rằng đời này chỉ yêu mình ta, không có ta thì không cưới ai khác.
Ta bật cười tự giễu.
Là ta đã vứt bỏ hắn. Giờ ta còn có tư cách gì để mong hắn mãi mãi yêu ta?
Trên giường, bé con vừa mới say ngủ, bỗng dụi dụi mắt, trở mình ngồi dậy.