6.
"Mẫu thân… Mẫu thân, người chính là mẫu thân của con, đúng không?"
Đôi mắt tròn xoe, đen láy như trái nho chợt ngấn nước, bé con bật dậy lao thẳng vào lòng ta.
Ta ngồi xuống, mở rộng vòng tay ôm chặt bé vào ngực, cảm giác như trái tim trống rỗng bấy lâu nay cuối cùng cũng được lấp đầy.
Bên tai là tiếng khóc nức nở, vang vọng như muốn xé nát lòng ta.
Ta dỗ dành bé thật lâu, bé con mới dần bình tĩnh lại, chỉ còn từng tiếng thút thít nhẹ nhàng.
"Mẫu thân, đây không phải là mộng, đúng không?"
Bé giơ bàn tay nhỏ mềm mại, cẩn thận chạm vào mặt ta, sau đó dè dặt lau đi những giọt nước mắt trên má ta.
Động tác non nớt nhưng dịu dàng vô cùng, đáng thương đến mức ta không kìm được, cúi xuống hôn một cái thật kêu lên má bé.
"Không phải mộng đâu, mẫu thân đã quay về rồi."
Đôi mắt bé con lập tức sáng lên, ngơ ngác mất một lúc, rồi bất giác đưa tay sờ lên má, có chút ngượng ngùng không biết phải làm gì.
"Diễm Nhi cũng chuẩn bị quà cho mẫu thân nữa."
Bé chui ra khỏi lòng ta, định đi lấy thứ gì đó, nhưng vừa xoay người liền giật mình quay lại, nắm chặt lấy tay ta, như thể sợ ta sẽ lại biến mất lần nữa.
Bé kéo ta đến trước tấm đệm bồ đoàn, cẩn thận gom hết những thỏi vàng nhỏ trên mặt đất, rồi nhét tất cả vào tay ta.
"Đây là tất cả số bạc Diễm Nhi dành dụm được, đều tặng cho mẫu thân hết!"
Ta còn chưa kịp trêu chọc bé vì dám "nuốt lời" với Phật tổ, thì đột nhiên một luồng khí lạnh bức người ập đến.
Một lưỡi kiếm băng lãnh, sắc bén kề sát cổ ta không một tiếng động.
Cùng lúc đó, một giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lẽo đến tận xương vang lên:
"Buông nó ra."
Cả người ta cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại.
Ánh mắt ta chạm phải đôi con ngươi đen thẳm của Tạ Tẫn.
Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như bị kéo vào một cảnh phim quay chậm, nhưng chẳng hề có nét mỹ lệ nào, chỉ có sát khí dày đặc bao trùm.
Trong đôi mắt hắn, ta không thấy nỗi mừng rỡ khi tương phùng, cũng không có bất kỳ tia ấm áp nào—chỉ có hận ý lạnh thấu tim gan.
"Phụ thân! Nàng là mẫu thân! Là mẫu thân mà!"
Bé con chạy đến, sốt sắng kéo tay áo hắn, nước mắt lưng tròng gào lên.
Thế nhưng, giọng hắn vẫn hờ hững, không chút cảm xúc:
"Mẫu thân của con đã chết rồi."
7.
Khoảnh khắc ấy, ta thậm chí không còn đủ dũng khí để thừa nhận thân phận của chính mình.
Tạ Tẫn hận ta.
Nhận thức này khiến tim ta quặn thắt, cay đắng trào dâng tận cổ họng, đôi mắt nóng rát, chỉ trực trào ra giọt lệ.
Ta cố gắng hít sâu vài hơi, trấn tĩnh bản thân, nhẹ giọng giải thích:
"Ta chỉ thấy tiểu đoàn tử đáng yêu quá nên không kìm được muốn gần gũi, không hề có ý tổn thương bé."
Bé con nghe vậy, sốt ruột đến mức suýt bật khóc, định chạy tới ôm ta nhưng đã bị Tạ Tẫn lạnh lùng xách lên như một con mèo con.
Nhìn gương mặt đáng thương của bé, ta không nhịn được vươn tay, định gạt thanh kiếm trên cổ mình ra để tiến lên gần bé hơn.
Nhưng ngay lập tức, mũi kiếm lại một lần nữa chĩa thẳng vào yết hầu ta.
Ta cắn môi, giơ hai tay lên tỏ ý đầu hàng, nhẹ giọng nói:
"Ta thực sự không có ác ý."
Dừng một chút, ta nhìn hắn, trong mắt tràn đầy phẫn nộ:
"Dù sao thì bé cũng là con của ngươi, ngươi có thể nào… đối xử dịu dàng với bé một chút không?"
Tạ Tẫn lạnh lùng thu kiếm lại, ánh mắt vẫn lạnh băng như cũ:
"Ta đối xử với con mình thế nào, thì có liên quan gì đến ngươi?"
Nói xong, hắn kẹp bé con dưới cánh tay, xoay người rời đi.
Bé con vùng vẫy trong vòng tay hắn, giọng lạc đi vì khóc:
"Con không muốn xa mẫu thân! Con không muốn xa mẫu thân!"
Tạ Tẫn chẳng buồn quay đầu, chỉ lạnh giọng quát:
"Câm miệng."
Nói rồi, hắn giơ tay vỗ mạnh hai cái lên mông bé con.
Ta lập tức đỏ mắt, lửa giận bốc lên đỉnh đầu, không chút suy nghĩ mà gầm lên:
"Tạ Tẫn! Ngươi dám đánh con ta thêm một cái nữa thử xem?!"
Tạ Tẫn lập tức dừng chân, quay đầu lại, ánh mắt lạnh thấu xương.
Giọng hắn trầm xuống, như lưỡi dao sắc bén quét qua da thịt ta:
"Hắn là con của ta. Còn ngươi, nếu còn dám ăn nói linh tinh trước mặt ta, ta sẽ cắt luôn lưỡi ngươi."
Những tên thuộc hạ của hắn lập tức đứng chắn trước mặt ta, ngăn ta đuổi theo.
Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Tạ Tẫn bế bé con rời đi, từng bước từng bước khuất xa dần...
8.
Để có cơ hội tiếp cận Tạ Tẫn và tiểu đoàn tử, ta quyết định bán mình vào Trấn Bắc Hầu phủ làm nha hoàn.
Thế nhưng, còn chưa kịp tìm đến người quản sự phụ trách tuyển mua nha hoàn ngoài chợ, ta đã bị lão tú bà của thanh lâu tóm được.
"Giỏi lắm, Đào Yêu! Lão nương nuôi ngươi ăn ngon mặc đẹp, thế mà ngươi không biết cảm kích, còn dám trốn!"