19.
Tạ Tẫn lạnh nhạt với nữ nhân giả mạo ta suốt ba ngày.
Mãi đến một đêm mưa, hắn mới cho nàng ta vào phủ.
Sau khi vào phủ, nàng ta mỗi ngày đều tìm cách xuất hiện trước mặt hắn, bám dính lấy hắn không rời.
Nhìn bộ dạng ấy, ta không khỏi cảm thấy buồn cười—quả thực giống hệt ta năm xưa lúc ra sức "công lược" hắn.
Mỗi lần nhìn nàng ta diễn trò, ta lại không nhịn được mà muốn giở trò chọc phá.
Sáng hôm sau.
Trên bàn ăn, nữ nhân giả mạo ta tự tay chuẩn bị một món canh ngọt mà Tạ Tẫn thích ăn.
Khi bưng lên, nàng ta còn cố ý để lộ vết bỏng trên mu bàn tay.
Tạ Tẫn cau mày, hờ hững hỏi:
"Tay ngươi bị sao thế?"
Nàng ta mắt đỏ hoe, giọng điệu đáng thương:
"Không cẩn thận bị bỏng, nhưng không sao."
Ta liếc mắt nhìn, ngán ngẩm bám vào người Tạ Tẫn, nũng nịu:
"Hầu gia, ghế này cứng quá, khiến cái mông ngọc ngà của nô gia khó chịu quá đi~ Ngài ôm nô gia có được không?"
Tạ Tẫn hờ hững liếc ta một cái, khóe môi khẽ nhếch lên, vươn tay một phát kéo ta ngồi lên đùi hắn.
Ta được nước lấn tới, chỉ vào đĩa bánh trên bàn:
"Hầu gia, nô gia muốn ăn bánh quế hoa~"
Hắn lập tức cầm một miếng, đút cho ta.
Khi ta ăn xong, cố ý liếm nhẹ ngón tay hắn, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào nữ nhân giả mạo, trong mắt toàn là khiêu khích.
Kết quả—ta rõ ràng thấy được hận ý lóe lên trong mắt nàng ta.
Chỉ tiếc, ta còn chưa kịp xem nàng ta tiếp tục diễn trò đáng thương, Tạ Tẫn đã bế bổng ta lên, sải bước rời khỏi phòng ăn.
Ta giãy giụa:
"Tạ Tẫn! Ngươi làm gì vậy? Ta còn chưa ăn no mà!"
Hắn thấp giọng cười khẽ:
"Không vội, lát nữa sẽ cho nàng ăn no."
Bị ánh mắt sâu thẳm của hắn khóa chặt, ta lập tức hiểu ra hắn đang nói gì.
Ta vùng vẫy định chạy:
"Tạ Tẫn, buông ra! Đây là buổi sáng đó!"
Hắn không chút dao động, ôm chặt ta hơn:
"Sáng thì sao? Có ai quy định sáng không được sao?"
"Tạ Tẫn, thả ta ra! Ta muốn đi tìm đoàn tử…"
"Ở trước mặt ta mà dám nhắc đến kẻ khác, nàng đúng là tiểu yêu tinh không biết nghe lời."
"Bổn hầu phải trừng phạt nàng mới được."
Khi bị hắn khóa trên giường, ta hét lên đầy tức giận:
"Tạ Tẫn! Ngươi lại giở trò gì nữa?!"
Hắn không biết lôi từ đâu ra một sợi xích, cài chặt vào mắt cá chân ta.
Ta trừng mắt, tức giận đến suýt ngất:
"Ngươi đang chơi trò quái quỷ gì vậy?! Ta không phải tiểu yêu tinh!"
Hắn nhếch môi, ghé sát vào tai ta, giọng trầm khàn:
"Đúng, nàng không phải tiểu yêu tinh, nàng là tâm can bảo bối của ta."
Sau đó, hắn lăn lộn ta một trận.
Đến khi ta gọi người mang nước vào, ta hận không thể đập đầu vào tường chết quách cho rồi.
20.
Buổi sáng náo loạn trên giường hôm ấy, chắc hẳn đã kích thích nữ nhân giả mạo ta không ít.
Mấy ngày sau, ta tất bật chuẩn bị sinh nhật đầu tiên mà ta có thể cùng tiểu đoàn tử trải qua.
Ta quyết định tự tay làm một chiếc bánh sinh nhật.
Để giữ sự bất ngờ, ta chỉ lén lút tập làm khi bé con đi học.
Hôm nay, ta đang hăng say trang trí bánh, bỗng nhiên cảm giác có ánh mắt nhìn chằm chằm mình.
Ta theo bản năng ngẩng đầu—chạm ngay ánh mắt nữ nhân giả mạo kia, nàng ta đang đứng ngoài cửa sổ nhìn ta chăm chăm.
Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, ta bị dọa đến suýt đánh rơi đĩa bánh.
"Ngươi nhìn gì?" Ta nhíu mày, lạnh lùng hỏi.
Nàng ta cười nhẹ, giọng điệu ôn nhu vô hại:
"Bánh ngươi làm trông rất đặc biệt. Ta cũng muốn học, có thể dạy ta không?"
Ta vốn định từ chối, nhưng vừa mở miệng, ta lại đổi ý.
"Được thôi."
Buổi tối.
Tiểu đoàn tử vừa về đến nhà, ta lập tức ôm lấy bé, hôn một cái thật kêu lên mặt.
Bé con ngượng ngùng cũng lén hôn lại ta, sau đó vội vã chạy mất, như thể sợ bị ai bắt gặp.
Ta bật cười, chọc nhẹ vào mũi bé:
"Sợ cái gì chứ? Hôm nay là sinh nhật con, nếu phụ thân con dám nghiêm mặt, mẫu thân nhất định sẽ đánh hắn."
Nghe ta nói vậy, bé lập tức nhào vào ôm chặt cổ ta, giọng non nớt thì thầm:
"Mẫu thân, Diễm Nhi vui lắm, đây là lần đầu tiên con có mẫu thân bên cạnh vào ngày sinh nhật."
Ngay khoảnh khắc ấy, một giọng nói trầm thấp vang lên ngoài cửa: